Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343047

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3047 lượt.

eo tôi trở về.”
Nhắc đến A Lệ, trên mặt Quan Duy Lăng thoáng hiện vẻ đau thương. Mà Cố Nguyên soái cũng nghĩ đến người thiếu niên trong trí nhớ, một thiếu niên xinh đẹp tràn ngập hy vọng, luôn tươi cười sáng lạn. Cho dù có là Cố Nguyên soái lạnh lùng vô tình nổi tiếng cả đại lục, cũng khó mà không đau xót trong lòng.
Trầm mặc hồi lâu, Nguyên soái khéo léo đổi đề tài: “Sự im ắng của zombie gần đây hơi lạ thường. Tư lệnh của zombie rốt cuộc có ý đồ gì, anh hãy cho đội quân phía Tây nhanh chóng đi thám thính.”
Lãnh địa zombie an tĩnh như vậy, quả thật có ẩn giấu âm mưu, nhưng không phải nhằm vào loài người.
Nhân vật có vị trí thứ hai trong quân đội zombie, tướng quân Lưu Phi gần đây vô cùng lo lắng bởi Thẩm tư lệnh đã ở lại pháo đài cổ hơn nửa tháng rồi.
Anh ta lo lắng không biết bọn người ngoài hành tinh kia có phát hiện sự biến hóa của Thẩm tư lệnh không, thậm chí còn xúc động muốn mang binh đi cứu viện. Thế nhưng lý trí đã ngăn anh ta lại. Số lượng zombie thức tỉnh mới chỉ có mấy trăm, tuy rằng số lượng tăng vừa nhanh vừa nhiều, nhưng Lưu Phi hiểu, thời cơ chưa tới.
Hôm sau, ở tầng ba của pháo đài, trong phòng đọc sách của hoàng tử thứ năm, bộ trưởng bộ quân sự Hudgens.
Hudgens ngước nhìn Thẩm Mặc Sơ: “Quân đội quả nhiên không thể thiếu nhà ngươi. Nghe nói tiền tuyến của loài người lại có xung đột, ngươi hãy trở về xem thử đi.”
“Vâng.”
Hudgens khoát tay áo, Thẩm Mặc Sơ đang cúi đầu định ra khỏi phòng, vừa đi tới cửa đã bị hắn ta gọi lại.
“Đúng rồi, nghe nói hôm trước có một cô gái loài người ngây thơ trong sáng đến doanh trại của anh.” Hudgens lộ ra vẻ mặt mong chờ, “Thế nào? Chơi vui không? Đưa tới cho ta đi?”
Hình ảnh khó coi nảy sinh ở phòng đọc sách mấy hôm trước, lại mạnh mẽ hiện ra trong đầu Thẩm Mặc Sơ. Mà lúc này đây, Hudgens lại biết đến sự tồn tại của Hứa Mộ Triều, còn muốn cùng cô làm những chuyện như vậy?
Trong lòng mơ hồ dâng lên lửa giận, nhưng Thẩm Mặc Sơ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhìn Hudgens: “Thành thật xin lỗi, chủ nhân, đã ăn mất rồi.”
Hudgens bực bội kêu la mất hứng, lúc này mới để anh rời đi.
Thẩm Mặc Sơ vừa bước ra khỏi pháo đài, binh lính và chiến xa vẫn canh giữ bên ngoài pháo đài liền chạy đến đón. Anh ngồi vào trong xe, thiết bị thông tin lập tức bật lên, giọng nói lo lắng mà vui sướng của Lưu Phi truyền đến: “Ngài không sao chứ? Thật tốt quá! Không, không có chiến sự….Xung đột tiền tuyến chỉ là tin giả, để bọn chúng nhanh chóng thả ngài đi.”
Thẩm Mặc Sơ tựa vào xe, nhìn ánh nắng mùa thu chói mắt, lẳng lặng hạ lệnh: “Tướng quân, lập tức phái người bí mật xâm nhập vào Thú tộc. Tôi muốn thông tin chính xác của Hứa Mộ Triều, tôi muốn cô ấy an toàn.”
——————————————
Mỗi chủng tộc trên đại lục, đều đang chờ đợi.
Zombie chờ đợi ngày càng nhiều zombie được hồi sinh;
Loài người chờ đợi sự trung thành của Thú tộc;
Hứa Mộ Triều và Mộ Đạt đợi Đồ Lôi sập bẫy;
Mà Đồ Lôi lại đợi quân liên minh của Minh Hoằng đến.
Chiến tranh bắt đầu, hắn nghe theo đề nghị của Tiếu Khắc, nắm giữ đại quân bảo đảm an toàn cho vùng đồng bằng “Điều binh khiển tướng, phải nắm đại cục trong tay.”. Ngay từ thắng lợi đầu tiên, hắn đã rất tin tưởng kế hoạch tác chiến của Tiếu Khắc, hắn bắt đầu mong chờ, bản thân có thể siêu việt như cha mình, trở thành vị anh hùng thứ hai trong lịch sử Thú tộc.
Quân lính thất bại, vẫn không làm hắn mất đi lòng tin vào cuộc chiến này. Đồng thời, Tiếu Khắc lại ở cạnh góp lời, rằng thất bại nhỏ chỉ là do Chỉ huy Mộ Đạt không đủ năng lực, tình thế vẫn đang có lợi cho bên ta.
Tạm thời Đồ Lôi cũng không dao động lòng tin, hơn nữa, hắn còn có một nhân tố vô cùng quan trọng — hắn chờ đợi sự tham chiến của Minh Hoằng.
Sự tình tiến triển hơi lệch khỏi dự tính —— sau một tháng kể từ ngày phát động chiến tranh, hắn mới nhận được tin tức từ đảo Tây Vu —— Trong hình ảnh được gửi đến, Minh Hoằng đã đánh mất hình tượng oai phong như cây ngọc đón gió lúc trước —— hắn bị đứt một tay, một chân. Hắn bị trọng thương.
“Tôi bị Zombie mai phục.” Minh Hoằng vẫn nói cười bình thản, “Thống lĩnh Đồ Lôi, xin hãy ra trận trước, tôi điều dưỡng thân thể xong sẽ lập tức mang quân tiến về phía Đông.”
Điều này làm Đồ Lôi rất căm tức, tuy rằng hắn nghi ngờ mục đích của Minh Hoằng là bảo tồn thực lực, nhưng lại không còn cách nào khác, chỉ có thể ra lệnh cho quân lính tiếp tục chiến đấu, vừa đánh vừa đợi Minh Hoằng đến.
Dường như để trấn an tâm tình của đồng minh, Minh Hoằng nhanh chóng phái một nhóm gồm năm mươi người máy đến cho Đồ Lôi sai phái.
Sự có mặt của bọn họ đã làm Đồ Lôi an tâm hơn nhiều. Bởi năm mươi người máy kia đều là tinh anh trong đám người máy, mỗi người thậm chí có thể tay không đánh bại một con thú lớn. Nói cách khác, có sự bảo vệ của bọn họ, Đồ Lôi tin rằng dù gặp phải hiểm cảnh gì cũng có thể bình yên vượt qua. Hắn bí mật sắp xếp những người máy này thành cận vệ của mình, mà bọn người máy này cũng biểu hiện sự trung thành và phục tùng hiếm thấy.
Khi hắn nhận được lời mời dự họp hội nghị quân sự của Mộ Đạt, hắn