Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3059 lượt.
ống như một luồng ánh sáng chiếu lên khoảnh sân bẩn thỉu đầy vết máu loang lổ. Mà vẻ tìm kiếm khẩn trương trên mặt cậu, làm cho người ta không khỏi suy nghĩ —— Rốt cuộc là ai mà có thể khiến một thiếu niên xinh đẹp tuyệt sắc như vậy quan tâm?
Đồ Lôi quay đầu lại nhìn thấy A Lệ, lộ ra nụ cười bất ngờ. Hắn nói với mọi người: “Kẻ này là món đồ chơi ngày xưa của ta, hiện giờ đã cấu kết với Hứa Mộ Triều. Các người biết, hắn ta sẽ có kết cục như thế nào không?”
Ánh mắt của hắn quét qua vẻ mặt tức giận, e sợ của thiếu niên, tâm trậng đột nhiên tốt hẳn lên: “Mang hắn về.”
——————————
Dưới sự sắp đặt tỉ mỉ của Tiếu Khắc, tin tức Mộ Đạt và Hứa Mộ Triều bị bắt, không được tiết lộ ra ngoài. Chúng tuyên bố với bên ngoài rằng hai người ở lại bên cạnh Đồ Lôi làm tham mưu quân sự. Thân tín của họ mặc dù hoài nghi, nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Mà những đội trưởng trung thành với Đồ Lôi được phái về nơi đóng quân, những người khác thì bị giam lỏng.
Mộ Xâm thay Mộ Đạt trông coi quân trung lộ, bởi vì thân phận của hắn nên cũng không khiến mọi người hoài nghi.
Tiếu Khắc khuyên Đồ Lôi lập tức phát động công kích với loài người, Đồ Lôi buông tay giao toàn bộ kế hoạch tác chiến cho Tiếu Khắc, chuyện quan trọng nhất của hắn, còn đang ở trong phòng.
Nhìn thiếu niên đã thay áo bằng lụa trắng hắn thích nhất, lấp lánh như thiên sứ, Đồ Lôi ngơ ngẩn cả người.
“Chân kim loại?” Hắn cau mày, “Xấu thật.”
Hắn lại đi giày vào cho cậu, như vậy cậu lại hoàn mỹ đẹp đẽ không tỳ vết. Đồ Lôi ngẩng đầu: “Ta không ngờ có thể có được cậu lần nữa. . . . . . Sau khi đưa cậu đến đảo Tây Vu, ta rất hối hận —— trên đời này không có ai đẹp hơn cậu cả.”
Cặp mắt trong suốt của A Lệ xám xịt không còn ánh sáng, giống như thiếu niên bị hắn xích bên cạnh mấy năm trước, lặng yên, khổ sở mà tuyệt vọng.
“Sao cậu và Hứa Mộ Triều lại trốn thoát được? Đã xảy ra chuyện gì ở đảo Tây Vu? Cậu và Hứa Mộ Triều ở bên nhau, định phản bội ta sao?” Đồ Lôi hỏi một hơi rất nhiều câu, tay của hắn cũng không nhịn được chạm lên lớp da mềm mại mượt trong đùi thiếu niên.
Nhưng A Lệ sao có thể trả lời?
Đồ Lôi không có được câu trả lời như ý cũng không tức giận, hắn đưa tay cầm lấy bộ phận mềm mại giữa hai chân thiếu niên: “Không nói sao? Không quan trọng, ta có rất nhiều cách để cậu nói.”
“Cậu cho rằng, ta vẫn còn thương yêu quý trọng cậu như trước đây sao? Kẻ phản bội bé bỏng?”
Ngày hôm sau.
Chỉ mới trải qua thời gian một ngày đêm, vậy mà trong cơn mê man A Lệ nghĩ đây có lẽ là hai tư giờ tối tăm nhất trong cuộc đời cậu.
Bao nhiêu cánh tay người thú bẩn thỉu đã mò mẫm khắp người cậu. Miệng cậu, thân thể và phần dưới, không biết đã nhuốm đầy, bị tưới vào biết bao chất lỏng sền sệt.
Thân thể của cậu vẫn đang bị treo lơ lửng, đặt trên mặt đất, trên bàn, bị chuyền qua bao nhiêu cánh tay, lồng ngực của đám người thú. A Lệ không biết thân thể mình đã tăng thêm biết bao nhiêu vết sẹo? Cậu chỉ cảm thấy mỗi một tấc da thịt đều sắp thối rữa.
Đồ Lôi vẫn luôn yên lặng quan sát, giống như đây là một vở kịch đặc sắc nhất mà hắn từng xem. Thậm chí Tiếu Khắc cầu kiến báo cáo tình hình quân sự, cũng bị quát mắng đuổi ra ngoài. Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào A Lệ, nhìn chằm chằm các người thú thèm thuồng, phát tiết dục vọng mãnh liệt nhất trên người cậu; nhìn chằm chằm thân thể cậu trằn trọc trong tay, dưới thân bao tên người thú. . . . . .
Mà khi con thú khổng lồ cao gần tám mét bị lôi vào phòng, lộ ra bộ phận thân thể mà con người hoàn toàn không thể nào tiếp nhận nổi, bầu không khí nơi đây đã sôi trào tới đỉnh điểm.
Đồ Lôi vui vẻ nhìn khuôn mặt A Lệ rốt cuộc cũng lộ ra vẻ hoang mang, thấy con thú khổng lồ mới chỉ tiến vào chút xíu, thân thể cậu đã rữa nát chảy máu đầm đìa. . . . . .
Đồ Lôi rốt cuộc cũng hài lòng khi nghe thấy A Lệ run run van xin: “Thống lĩnh. . . . . . Thống lĩnh. . . . . . Tôi sai rồi, cứu tôi với. . . . . .”
Lúc này hắn mới phất tay cho mấy người thú kéo con thú khổng lồ kia ra ngoài.
Toàn bộ đám thú thỏa mãn rời đi, bên trong căn phòng chỉ còn lại Đồ Lôi và A Lệ đang thoi thóp.
“Biết sai rồi sao?” Đồ Lôi cởi quần, móc bộ phận dơ bẩn của mình ra, đi tới chỗ cậu đang nằm.
Vậy mà nằm ngoài dự liệu của Đồ Lôi, A Lệ gần như đã dở sống dở chết, lại giãy duạ bò dậy từ trong vũng máu trộn lẫn với đống chất lỏng dơ bẩn kia.
Có lẽ đã thật sự sợ hãi nên cậu ngẩng đầu lên, ngoan ngoãn ngậm “thứ kia” của Đồ Lôi, bắt đầu chậm rãi di chuyển lên xuống.
Một tay Đồ Lôi tóm lấy mái tóc ngắn của A Lệ, hài lòng thở dài: “Lúc này mới chịu nghe lời.”
Nhưng hắn không nhìn thấy, A Lệ tinh thần hoảng hốt, khóe miệng lại lộ ra một nụ cười bí hiểm.
Trong đầu A Lệ, mơ hồ tái hiện lại đêm chia tay với Quan Duy Lăng mấy ngày trước.
Khi đó Quan Duy Lăng rất ngạc nhiên, chần chừ nhìn cậu: “Em thật sự muốn anh để lại chất kịch độc như vậy sao? Chất độc này chỉ cần dính phải nước bọt, máu, da, thậm chí tóc, cũng sẽ có tác dụng ngay lập tức, người trúng độc sống không quá nửa giờ đâu.”
A Lệ kiên quyết gật đầu