Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3062 lượt.
mười vạn Zombie sao?
Không, tuyệt đối không thể.
“Hãy nhẫn nại! Bây giờ, đành phải nhẫn nại thôi!” Ánh mắt kiên nghị của anh vững vàng như sắt thép, đầy sát khí, khiến tất cả zombie có mặt ở đó đều xúc động “Chờ bọn chúng sơ suất, chúng ta sẽ tập trung toàn bộ lực lượng, đánh một trận liều chết”.
————————-
Ngày 15 tháng 11, rốt cuộc tiền tuyến Thú tộc bấy lâu luôn thất bại dậm chân tại chỗ cũng nghênh đón một chiến thắng cực lớn… Thú tộc phát động chiến dịch đánh lén loài người, thành công tiêu diệt năm ngàn quân địch, chiếm lĩnh được ba thành phố.
Sau khi chiến bại, loài người vẫn yên lặng, không bình luận gì về thất bại trong cuộc chiến vốn đã nắm chắc này.
Nhất thời, loài người có vẻ như đã e sợ Thú tộc, nên cục diện phía Đông đại lục quay về thế cân bằng.
Ngày nhận được tin chiến thắng, Đồ Lôi đang trấn giữ ở Bộ tư lệnh hậu phương, hắn chỉ cảm thấy vô cùng sung sướng thỏa mãn, tương lai sáng lạng rộng mở trước mắt. Ngay cả Tiểu Khắc vốn lạnh lùng cũng cười rạng rỡ. Những tướng lĩnh ban đầu chủ trương hòa bình, cũng bắt đầu tin rằng có lẽ thật sự có thể chống lại loài người.
Dĩ nhiên, Đồ Lôi cũng không quên thúc giục Minh Hoằng đang chậm chạp án binh bất động…”Tình thế trước mắt rất thuận lợi, nếu ngài tham gia cuộc chiến lúc này sẽ có cơ hội tiêu diệt loài người chỉ trong một trận chiến.”
Đồ Lôi cũng nhanh chóng nhận được hồi đáp từ Bộ chỉ huy của Minh Hoằng “Minh tướng quân chúc mừng thắng lợi của quý quân. Quân của chúng tôi đang tập hợp, đợi đến khi tướng quân hoàn toàn bình phục, ít ngày nữa sẽ gia nhập với đại quân của ngài.” Ngoại trừ những lời như vậy, Minh Hoằng cũng nói rất nhiều lời tán dương, thậm chí tỏ vẻ nhún nhường, tương lai sẽ đồng ý nghe theo sự chỉ huy của Đồ Lôi.
Mặc dù không hứa hẹn cụ thể ngày nào xuất quân, nhưng Đồ Lôi đang đắc ý, thậm chí hắn cảm thấy không cần phải dựa vào lực lượng của Minh Hoằng cũng có thể chiến thắng. Chỉ là giọng điệu tôn sùng hiếm có của Minh Hoằng, khiến hắn càng thêm lâng lâng bay bổng.
Chiến trường đắc ý, tình trường cũng thuận lợi.
Buổi tối nay, sau khi tham gia tiệc tùng với các tướng lĩnh, nhìn những con thú cái xinh đẹp trong bữa tiệc, Đồ Lôi cảm thấy mất hứng. Hắn chỉ nhớ đến mấy ngày này, A Lệ chủ động phối hợp trên giường, thần thái đó, tư vị đó, làm cho hắn cảm thấy không thể xa rời cậu một khắc nào.
Cho nên, hắn không thèm mang theo cận vệ, cả người nồng nặc mùi rượu đi về phòng.
Đã hơn mười hai giờ đêm, trong nhà chỉ còn một ngọn đèn leo loét, làm những vật trang trí rực rỡ trong phòng cũng mờ mờ u nhã. Vừa bước vào, hắn đã thấy chàng thiếu niên trắng nõn láng mịn, mở đôi mắt mơ màng từ trên giường ngồi dậy.
“Thống lĩnh, ngài đã về…”
Giọng nói cậu ta vô cùng nũng nịu ỷ lại, giống như một con rắn mềm mại quấn lấy Đồ Lôi.
Đồ Lôi thở dài hài lòng, vội vàng đè cậu xuống, kề sát tai cậu thì thào “Chờ khi ta chiếm đóng Đế Đô sẽ dẫn ngươi vào phủ Cố nguyên soái, ta sẽ chơi ngươi sống đi chết lại trên đỉnh núi tận cuối chân trời… Tư vị đó nhất định sẽ không giống bình thường…”
Tiếng thở dốc kịch liệt của hai người vang lên trong căn phòng mờ tối, vô cùng ăn ý. Nhất là A Lệ, cậu tỏ ra hết sức phối hợp, đau đớn xen lẫn sung sướng, cứ lần lượt đong đưa thân thể theo nhịp điệu chuyển động của Đồ Lôi
Đồ Lôi càng thêm phấn khích, ý thức hoảng loạn. Đột nhiên, hắn cảm thấy, nụ cười của vật cưng nhỏ ngày hôm nay cũng xinh đẹp lẳng lơ hơn mọi ngày. Cậu ta cũng vui vẻ vì thắng lợi của hắn ư?
Trước khi mê mang thiếp đi, trong đầu hắn bỗng xuất hiện một ý nghĩ… Chẳng lẽ vật cưng hắn nhốt bên người những năm nay là một thiên sứ sao?
————————-
Trong lúc Đồ Lôi đang trầm mê trong tửu sắc, Minh Hoằng đứng trên mỏm nham thạch cao vút màu nâu xám, khoanh tay nhìn thủy triều lên xuống trong màn đêm tĩnh mịch, lẳng lặng xuất thần.
Minh Huy ngồi trên tảng đá lởm chởm bên cạnh, đột nhiên hỏi “Tướng quân, A Lệ có chết không?”
Minh Hoằng lắc đầu “Sẽ không, cậu ta là tình nhân của Đồ Lôi.”
Một tay Minh Huy chống cằm “Tình nhân…”
Hai người tiếp tục trầm mặc.
Gió biển mang theo hơi ẩm tanh nồng thổi qua người hắn, quân trang màu xanh sạch sẽ, gương mặt trắng trẻo anh tuấn vẫn ôn hòa như ngọc. Nhưng dường như có phần nội liễm khắc khổ hơn lúc trước.
Thế giới dưới lòng đất vẫn lặng yên, khẩn trương, tự động tuần hoàn như cũ. Công xưởng vẫn vận hành không ngừng nghỉ, những người máy mới không ngừng ra đời, mở to đôi mắt đỏ ngầu…
Nhưng có một số việc đã khác, Minh Hoằng tự nhủ.
Khác biệt đầu tiên, là khả năng chiến đấu mà hắn vẫn luôn tự hào.
Mang tâm trạng đi săn của kẻ chinh phục, hắn chỉ mang một ít binh lực, lên mặt đất đuổi theo Hứa Mộ Triều. Song, vua Zombie lại bất ngờ nhúng tay vào, mấy trăm cao thủ Zombie không ngừng đuổi giết, đã khiến tướng quân người máy kiêu ngạo gặp phải thất bại thảm hại nhất từ trước đến nay.
Mặc dù chỉ hao tổn năm mươi người máy, nhưng hắn lại bị trọng thương. Từng bộ phận, từng tấc da của hắn, đều được chế tạo bằng tài nguyên năng lượng cao hiếm có nh