Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343063

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3063 lượt.

a.” Minh Long khó hiểu, kiên trì giải thích, “Đây là cách an toàn nhất để thuận lợi đưa cô ấy lên đảo.”
Minh Hoằng yên lặng trong chốc lát, dường như đã đồng ý với ý kiến của Minh Long.
Sau đó, ánh mắt của tướng quân chần chừ trên người cô ta rất lâu, mới dặn dò thêm: “Không được khiến cô ấy bị thương nữa___ chỉ có ta mới được quyền làm như vậy.”
Minh Long không biết, lúc ấy cô ta có giả vờ hôn mê nghe được chỉ thị của tướng quân hay không. Bởi vì sau khi cô ta tỉnh dậy, không còn im lặng như trước nữa mà trở nên rất phiền phức. Thí dụ như bảo đau bụng, đói bụng, đầu choáng váng, cánh bị đau…. Minh tướng quân đã dặn đi dặn lại, cô ta là một người rất gian xảo. Minh Long biết Hứa Mộ Triều đang cố kéo dài thời gian, nhưng cũng đành phải thỏa mãn mọi yêu cầu của cô.
Cuối cùng hôm nay bọn họ mới tới được bờ biển.
Đoạn đường này cũng không thuận lợi cho lắm. Những thuộc hạ trung thành của cô ta, các tướng sĩ của đại đội năm, không biết nhận được tin tức từ đâu, người trước ngã xuống thì người sau tiến lên tìm mọi cách để cứu cô ta ra.
Nhưng bọn họ chỉ là đám lính quèn không có người chỉ huy, Minh tướng quân lại phái năm mươi người máy tinh anh đến hộ tống nên Minh Long dễ dàng đánh lui bọn họ, đồng thời lựa chọn những con đường bí mật nhất, mới có thể thuận lợi đến được nơi này.
Hôm nay là lần đối đầu cuối cùng.
Đoạn đường này bắt buộc phải đi qua, e rằng đám thú binh chưa từ bỏ ý định kia sẽ lại đến quấy rầy.
Đúng lúc đó, cô gái trong lồng giam bỗng nhiên mở mắt ra. Không giống đôi mắt đỏ rực như lửa của người máy, đôi mắt cô xanh thăm thẳm như biển rộng mênh mông, tĩnh lặng ẩn chứa hào quang vô tận.
Chắc do cánh bị đau, cô nhíu mày lại theo thói quen, ngước nhìn Minh Long: “Đến bờ biển rồi hả?”
Minh Long gật đầu: “Đúng vậy, Phó Thống Lĩnh Hứa.”
Vành tai Hứa Mộ Triều khẽ run, bỗng nhiên nở một nụ cười nhợt nhạt.
Nụ cười này khiến Minh Long sinh lòng cảnh giác, mặc dù không nghe bất kỳ âm thanh gì, vẫn lập tức lạnh lùng nhảy xuống xe.
Những người khác nhau tiếng bước chân sẽ khác nhau, tương tự như vậy, khác chủng tộc thì tiếng bước chân cũng sẽ khác.
Tiếng bước chân loài người chỉnh tề đều đặn, tiếng bước chân của Thú Tộc thì rất nặng nề nhưng khá nhanh nhẹn, còn tiếng bước chân Zombie thì uyển chuyển nhẹ nhàng như ma quỷ.
Cho nên khi Minh Long đứng chắn trước chiến xa, nghe được tiếng bước chân khác nhau từ bốn phương tám hướng truyền đến thì không thể tin vào lỗ tai của chính mình, ba chủng tộc cùng nhau xuất hiện? Chuyện này không thể xảy ra được
Hứa Mộ Triều đã nghe thấy từ sớm. Zombie thì dĩ nhiên là đến cứu cô, còn loài người và Thú Tộc thì cô không dám chắc. Từ những tiếng bước chân dồn dập kéo đến thì xem ra đám người máy này không ngăn nổi rồi.
Cô nên vui mừng hay lo sợ đây?
Trên mặt biển, ánh tịch dương đỏ hồng như máu, đám chim hoảng sợ kêu vang trời.
Chỉ cần đi ra khỏi khu rừng này, sẽ đến vách núi nối thẳng tới bến tàu. Nhưng lúc này đội quân người máy bị buộc phải dừng lại.
Ở phía đông, là người thú mặc quân trang màu đen nhân số đông đảo nhất, tụ họp trên một gò núi cách chừng trăm mét. Một quân nhân Thú Tộc trung niên trầm mặc đứng yên, gương mặt kiên nghị uy dũng lạnh lùng như băng. Phía sau hắn là thú binh cầm súng nhắm thẳng vàođám người máy, Một con hổ biến dị nằm trên mặt đất, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ bị đè nén. Giống như chỉ cần chờ người trung niên kia hạ lệnh, bọn họ sẽ từ trên gò núi tràn xuống.
Tại phía Tây là Zombie trong bộ quân trang màu đen thường thấy, dù số người không nhiều lắm, nhưng ai nấy đều dữ tợn như ma quỷ. Trên mặt bọn họ hiện đầy hoa văn bươm bướm màu đỏ đen, cho thấy bọn họ là tinh anh trong đội quân Zombie. Đám lính Zombie thở hổn hển, đôi mắt xanh biếc khát máu, đôi tay cứng rắn có thể xé nát bất cứ người máy nào.
Tại hướng Bắc, là binh lính loài người mặc giáp màu xanh da trời. Trong tay bọn họ cầm nỏ và súng mini tự động. Một sĩ quan trẻ tuổi tuấn lãng, khoanh tay đứng trước đội quân, trầm lặng như nước quan sát chiếc xe sau lưng Minh Long.
“Thay tôi báo cáo với Minh tướng quân.” Minh Long vác hỏa tiễn lên, nói với thủ hạ, “Xin thứ lỗi cho thuộc hạ không cách nào hoàn thành nhiệm vụ mà người đã giao phó.”
Đây là một trận thảm chiến cực kỳ oanh liệt.
Hơn sáu mươi người máy dù có xuất sắc đến cỡ nào cũng không thể ngăn chặn cuộc càn quét của tinh anh ba chủng tộc. Lớp đầu tiên bị quân đội loài người dùng cung bắn chết, đám người máy may mắn còn sống liền bị Zombie và Thú Tộc giáp công từ hai phía.
Sau hai mươi phút, linh kiện người máy và xương thịt mô phỏng con người rơi vãi đầy rừng. Cuộc chiến đã kết thúc, chỉ có binh lính loài người bắt giữ hai người máy, áp giải về quân đội. Đương nhiên, bọn họ muốn biết nhiều hơn về đám người máy này.
Đại Vũ là người đầu tiên vọt vào trong xe tù, vẻ mặt kích động: “Đội trưởng!” Bán thú cường tráng nhìn thấy vết thương của Hứa Mộ Triều, suýt khóc lớn lên, cẩn thận tháo xiềng xích cho cô.
Sau lưng Đại Vũ, người thú trung niên cũng tiến vào


Polly po-cket