Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1227 lượt.
ái tim đang bốc cháy của tôi. Tôi muốn đốt cháy em và cũng muốn đốt cháy bản thân mình, tôi biết rằng tim em là một đống lửa, cả thân hình em là một núi than, tôi cũng biết em như một hầm mỏ”.
Chúng tôi ra sức hôn hít lẫn nhau, ra sức để khảm bản thân mình vào cơ thể của đối phương.
Nhưng càng cố gắng thì càng cảm thấy phí sức.
Tôi không còn xác định được phương hướng, chỉ cảm thấy mọi thứ như đang bị thiêu đốt từng mảnh tình mảnh một, cứ như khắp nơi toàn là pháo hoa vậy, một loại pháo hoa chẳng ra kiểu gì cả.
Tôi nhìn vào chiếc gương đặt đối diện giường ngủ thì thấy hai cơ thể rất trắng, rất mượt mà như hai con rắn đang quyện vào nhau vậy, vừa lạnh vừa nóng một nửa như nước biển còn một nửa lại như ngọn lửa.
Đột nhiên, tôi cảm thấy tay của Sách Nhan chọc vào trong cơ thể tôi, tôi kêu lên một tiếng, đúng vậy, rất đau, nhưng cái đau này lại vui sướng đến thế, lại một lần nữa cô ấy làm cho tôi như đang bay, đó chính là cung điện thần bí của cô ấy. Bây giờ, tôi đã hoàn toàn mở ra vì Sách Nhan, tôi nguyện được vì một người để mở ra hết, chỉ cần người đó thật sự thích tôi, còn tôi chẳng quan tâm đó là nam hay nữ.
Mẹ nó chứ, Sở Giang Nam.
Tôi hận Sở Giang Nam, hận hắn vô cùng.
Hiện giờ, tôi đang bay, có một đôi tay đang làm tôi bay, bay rất cao, cao đến tận chân mây, tôi rên lên khe khẽ, như chú chim bói cá đang hát lại như đang rên rỉ: “Sách Nhan, Sách Nhan”. Tôi nhẹ nhàng rên lên khe khẽ.
Sách Nhan dùng ít máu trên tay nhẹ nhàng bôi lên môi, sau đó cũng bôi lên môi tôi.
Rất tanh, nhưng cũng rất tươi.
Đây là lần đầu tiên tôi dùng máu bôi lên môi mình, thay cho son môi.
Có gì không tốt chứ?
Đã hủy hoại, đã sa đọa thì phải sa đọa đến cùng, giống như Duras nói: Một lần của tôi có thể với năm mươi người đàn ông. Vậy thì, tại sao tôi lại không thể bôi máu trinh nữ lên môi mình cơ chứ?
…
Sách Nhan mệt đã ngủ rồi, tôi vào nhà vệ sinh tắm một cái, nhìn bản thân mình trong gương, đẹp đến thế nhưng cũng rất tàn tạ. Môi tôi vẫn tươi rói, vừa tanh vừa tươi, nước mắt rơi lã chã, tôi dùng nước rửa qua mặt, thấy hai dòng gì đó đen đen chảy xuống hòa với màu đỏ. Hai thứ màu đen đỏ hợp vào nhau, vừa chán nản lại vừa sôi nổi, vừa bi thương lại vừa chịu đựng, tôi khóc, khóc mãi, thanh âm dần chìm xuống, cuối cùng tôi cũng dừng lại không khóc nữa, cố gắng để cười một cái, nhưng lại thấy nụ cười của tôi trông còn buồn cười hơn là khóc.
Bởi vì tôi biết rằng tôi vẫn còn yêu Sở Giang Nam, vẫn rất nhớ hắn. Thậm chí, tôi còn tưởng tượng những việc vừa xảy ra là giữa tôi và hắn, cái tưởng tượng này của tôi làm tôi tan nát cõi lòng, tôi nằm vào bồn tắm, thấy tóc mình trôi bồng bềnh, nhìn thấy những đốm nhỏ màu đỏ đen lẫn lộn hòa vào nhau trong bồn. Tiếp đến tôi vùi đầu vào nước, rất lâu, rất lâu sau vẫn chưa ngẩng đầu lên.
Tôi nghĩ, đống lửa trong lòng rồi không biết nên thiêu đốt nó vào đâu, tôi cần phải chọn một cách nào đó để giải phóng hết chỗ năng lượng khổng lồ đang tích tụ trong lòng ra ngoài.
Vu Bắc Bắc: Ngày đẹp
Có lẽ, mọi tình yêu đều như nhau, khi yêu thì cái gì cũng đẹp đẽ, còn khi không yêu thì cái gì cũng lạnh lẽo.
Tình yêu dưới tầng hầm càng ngày càng mãnh liệt.
Ngày nào tôi cũng hát bài Người tình của chàng hát rong, tôi chẳng phải chính là người tình của chàng hát rong hay sao? Vừa về nhà mấy ngày đã quay lại Bắc Kinh ngay, rồi lại tiếp tục bầu bạn với Sở Giang Nam trong căn phòng dưới mặt đất vừa u tối vừa ẩm ướt.
Anh muốn tôi sống cùng với anh trong một nhà, tôi nói:
Nếu bạn nhìn thấy hai người như thế trên đường, thì đó chính là tôi và Sở Giang Nam.
Chúng tôi trở về tầng hầm, chẳng có cách gì để tắm, chỉ có thể dùng khí hóa lỏng nấu một ít nước nóng, rồi lấy nước lau lên người, đây là cách duy nhất.
Khi lau, tôi ra lệnh cho anh phải quay lưng lại.
“Được rồi, được rồi!”. Anh nói: “Ôm em bao lần rồi, anh biết rõ từng khớp xương của em như thế nào mà!”.
“Không được, anh quay đầu đi ngay lập tức!”.
“Rồi!”.
Tôi cởi hết quần áo, chỉ mặc áo ngực, sau đó lau người một cách cẩn thận. Tháng tám ở Bắc Kinh, tầng hầm vừa oi bức vừa nóng. Tôi nhìn trộm anh một cái, anh đang đọc sách thật, là cuốn Phong Tự Khải bàn về âm nhạc. Anh rất mê Phong Tự Khải, ngay cả tôi còn mê, nhưng tôi thích những nhà nghệ thuật của châu Âu hơn.
“Vẫn không nhìn em chứ?”. Tôi còn hơi lo lắng, tay vẫn lau.
“Có với tới lưng không? Có cần anh giúp không?’’. Anh hỏi.
“Không cần, không cần, em tự làm được”.
“Thôi đừng có giả vờ tài giỏi nữa, tay em đâu có dài thế! Lát nữa đằng nào anh cũng nhờ em làm thế mà, không nhờ là phí đó!”.
“Vâng, thế cũng được!”.
Anh quay lại, giặt khăn rồi nói:
“Hay em cởi áo con ra đi! Anh sẽ lau sạch lưng cho em, em xem ở đây có rôm đấy!”.
Trời quá nóng, lại không có điều hòa, tầng hầm lại ẩm ướt.
“Không, không cởi!”.
“Đồng