Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Buông Tay Em

Đừng Buông Tay Em

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.

̉a mãn.
Chuyện chăn gối giữa tôi và cô ấy cũng trống rỗng và mông lung. Tôi vẫn rên rỉ, nhưng sự rên rỉ của tôi thật trống rỗng, về sau Sách Nhan có nói một câu rằng: Bạn làm thể xác cô ấy thỏa mãn đến mức nào, thì đó là mức cô ấy yêu bạn.
Không đúng – Tôi nghĩ – Cách nói này sao mà trắng trợn thế.
Vì tôi biết, Sách Nhan chỉ là một cọng rơm khô cứu mạng tôi lúc này, khi tôi sắp gục ngã thì cô ấy xuất hiện, thật đúng lúc, chẳng sớm mà cũng chẳng muộn, chỉ có vậy mà thôi.
Sau hết lần này đến lần khác chăn gối với cô ấy, tôi vẫn cảm thấy mình giống như một con cá mắc cạn, tôi khát khao được vùng vẫy trong nước, mà nước lại chính là Sở Giang Nam, chỉ có thể là Sở Giang Nam. Tôi vẫn không thể quên tình yêu đó.
Cho dù mùa hè, tôi và Sách Nhan cùng đăng ký đi châu Âu, hai người đi Paris và Ý nhưng tôi vẫn cảm thấy cô đơn. Không có ai biết được bí mật động trời của tôi, bố mẹ tôi cũng đã từng gặp Sách Nhan, chỉ nói cô ấy rất có duyên, nhưng ai mà ngờ được mối quan hệ giữa tôi và cô ấy?
Sách Nhan bám chặt lấy tôi, rời khỏi tôi một phút thôi đã gào tên tôi rồi: “Em yêu, em yêu, em ở đâu?”.
Tôi đi học, Sách Nhan cũng lái xe tới chờ tôi tan học rồi đón về. Tôi bị người đàn bà đó bao vây đến ngạt thở.
Lúc mới bắt đầu thì ngọt ngào lắm, ngọt như mật ong vì ban đầu đầy ham muốn, nhưng dần dần tôi cũng cảm thấy mệt mỏi và chán nản.
Đây có phải cuộc sống mà tôi mong muốn hay không? Tôi vẫn muốn lén lút đi nhìn Sở Giang Nam, nhưng Sách Nhan nhìn thoáng qua đã hiểu rõ ý đồ của tôi và bảo tôi: “Không cần lén lút làm gì, tôi sẽ hẹn Sở Giang Nam, tổ chức một bữa tiệc, em muốn nhìn bao nhiêu thì nhìn”.
Thế là, tôi đã gặp Sở Giang Nam ở khu 798. Và đương nhiên còn có Vu Bắc Bắc. Vu Bắc Bắc ở cạnh hắn.
Tôi cảm thấy ngọn lửa vốn sắp tắt trong lòng tôi lại bùng cháy, cháy đến mức đau đớn, cháy hết không khí để thở, cháy khiến cho tôi không chạy thoát. Ánh mắt của Sở Giang Nam chỉ dành cho Vu Bắc Bắc chứ không hề nhìn tôi. Tôi luôn luôn là người ngoài.
Có lúc, tình yêu chỉ là đơn phương mà thôi. Đây là mối tình đơn phương của tôi.
Tình yêu câm lặng của tôi giống như một đóa sen dại trong hồ lớn, nở một cách kiêu hãnh, tỏa ra mùi thơm mê hoặc. Chỉ tiếc rằng chỉ có tôi hiểu, và chỉ có tôi nhìn thấy.
Từ khi yêu Sở Giang Nam, tôi chỉ thích loại con trai na ná như vậy, gầy, trắng, mái tóc hơi xoăn tự nhiên và cười không nhếch khóe miệng. Rất nhiều năm sau đó, tôi cũng chỉ yêu tuýp con trai như vậy.
Tôi khẽ khàng tiến tới sát hắn và cảm thấy run rẩy. Có lẽ, càng không có được thì càng thấy quý giá hơn? Sau khi Vu Bắc Bắc đi khỏi, tôi liền cảm thấy cái thế giới xung quanh sao mà nhẹ nhàng hơn, giống như tôi có thể chiếm hữu Sở Giang Nam trong vài phút.
Sách Nhan mời tôi nhảy. Tôi và cô ấy nhảy điệu Tango.
Trong bộ phim Frida, Frida và người đàn bà trong phim cũng nhảy điệu Tango. Khi xem, tôi cảm nhận thấy không khí lúc đó, vì sự hấp dẫn đầy mời gọi của hai người đàn bà, vừa đẹp đẽ vừa trụy lạc khiến ta không thể rời mắt. Xương, eo, đôi chân đẹp như quấn vào nhau, giống như tôi và Sách Nhan lúc này. Tôi và cô ấy nhảy một cách say đắm, cổ cũng chạm vào nhau, cơ thể cũng quấn vào nhau giống như hai con rắn tình tứ mùa xuân. Những người nước ngoài nhìn chúng tôi sửng sốt, ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy tôi và cô ấy như đang tỏa sáng.
Tôi nhảy cho Sở Giang Nam xem.
Nhưng Sở Giang Nam không đoái hoài.
Sau khi tôi nhảy xong, một người nước ngoài cao cao đã lại gần nói:
“Em đẹp đến mức anh như chết ngạt”.
“Vậy anh chết đi”. Tôi bình thản nói.
“Người trong tim em là ai? Sự lạnh lùng của em làm tim anh đập nhanh quá”.
Tôi châm một điếu thuốc: “Không phải anh”.
Đúng, tôi trả lời một cách lạnh lẽo: “Không phải anh!”.
“Thế là ai?”.
Tôi chỉ vào Sở Giang Nam – người đang vừa đàn vừa hát: “Là hắn”.
Tôi nhìn Sở Giang Nam, trong lòng lại thấy nghẹn ngào chua chát. Đúng, là hắn, là hắn! Ai đã từng nói, yêu một người chỉ vì một câu nói, một nụ cười, hoặc một lời hỏi thăm. Còn tôi thì chỉ vì một ánh mắt.
Tôi thích ánh mắt đó, vừa lạnh lùng lại phong tình. Ánh mắt ấy, mẹ kiếp, như giết chết tôi, tôi nợ hắn. Nhưng hắn không cần tôi, hắn không thích tôi!
Nhưng điều đó không quan trọng bằng việc hắn vẫn còn thích Vu Bắc Bắc. Vu Bắc Bắc là ai chứ? Là nỗi hận, nỗi đau của tôi!
Tôi nhận ra, tôi hận Vu Bắc Bắc không chỉ vì Sở Giang Nam thích Bắc Bắc, mà sau khi đi lại với Sách Nhan, tôi mới biết, tôi cũng thích Vu Bắc Bắc, phải, nhưng từ trước tới nay tôi không phát hiện ra.
Tôi đã từng sợ hãi vì sự lệch lạc giới tính của mình, nhưng bây giờ thì tôi không sợ nữa.
Tại sao lại phải làm bản thân ấm ức chứ? Tại sao? Hai đứa con gái trong Nhịp đập trái tim chẳng phải cũng yêu nhau hay sao? Tôi đứng dậy, bước lại gần Sở Giang Nam, mời hắn nhảy.
Hắn từ chối, từ chối một cách khách sáo:
“Xin lỗi Khả Liên, tôi không biết nhảy”.
Không phải hắn không biế