XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Buông Tay Em

Đừng Buông Tay Em

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.

khống chế, em muốn uống trà, khát quá đi”.
Phải làm mát cơ thể một chút.
Trà để trong một cái tủ lạnh nhỏ, Bích Loa Xuân lạnh. Tôi cho một chút đường phèn, uống còn ngon hơn cả hồng trà lạnh. Nhìn xem, mình rất biết cách sống – tôi tự khen mình.
“Phải rồi, em là vợ ngoan của anh”.
Chúng tôi mớm trà cho nhau uống, khi yêu nhau tới mức này, chẳng thấy ngấy chút nào, chỉ thấy chưa đủ ngấy. Đến tận ba, bốn giờ sáng chúng tôi mới thiếp đi, và ngủ đến tận mười giờ sáng hôm sau. Đằng nào cũng chẳng có mặt trời nên cũng không biết là mấy giờ.
Bữa trưa tôi nấu, còn anh thì viết nhạc.
Thịt xào ớt xanh, trứng sốt cà chua, toàn là món ăn hàng ngày, cơm thì ít nước nên hơi cứng.
“Ngon!”. Anh nói: “Em giỏi thế!”.
“Em giỏi mà! Cái tài của em là trời sinh ra đã biết nấu cơm”.
Khi tôi ăn một miếng mới phát hiện ra, thịt thì xào quá lâu nên bị mặn, ôi, thế mà anh còn khen mình! Hóa ra, kẻ dính vào bùa phép của tình yêu thật hết thuốc chữa.
“Đảm đang, đảm đang lắm!”.
Ăn xong, anh ra lệnh:
“Nương tử, mau rửa mặt thay y phục, rồi đi tìm khách hàng với lão gia ta, bán bài hát này xong, ta sẽ mua trang sức cho nàng!”.
“Thưa vâng!”.
Tôi lập tức đi rửa mặt, bôi bôi trát trát, cũng kẻ lông mày vẽ mắt cơ đấy. Sở Giang Nam nói:
“Thôi được rồi được rồi! Đừng có đẹp quá kẻo người khác yêu mất anh sẽ ghen đấy! Nhất là cái cậu Bí Ngô kia, vừa nghe thấy bốn chữ thanh mai trúc mã anh đã nổi da gà rồi, lại còn hứa hôn từ trong bụng mẹ. Anh phản đối chủ nghĩa phong kiến, phản đối cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy…”. Nói rồi, anh lại hát, lần này là bình kịch[3'>: “Lần trước ở đại hội lao động giỏi, tôi đã yêu một người, tên anh là Triệu Chấn Hoa, anh được bầu làm gương lao động giỏi, ai cũng khen anh, từ hôm đó cứ nhìn thấy anh là tim tôi lại rộn ràng… Ra khỏi nhà, anh lao động, tôi sản xuất, dệt vải, thêu hoa. Chúng tôi học văn hóa, anh giúp tôi, tôi giúp anh, chúng tôi cố gắng trở thành vợ chồng kiểu mẫu…”.
[3'> Một loại hình nhạc kịch truyền thống của Trung Quốc.
Anh hát rất đúng kiểu, ngón tay cong cong, như làm sống lại Lưu Xảo Nhi, đúng là thiên tài, tôi khâm phục anh quá! Tôi nói:
“Em ngất đây!”.
Anh nói:
“Đừng ngất! Đây là mục tiêu phấn đấu của em, anh là Triệu Chấn Hoa, ra khỏi cửa thì em lao động, anh sản xuất, dệt vải, thêu hoa. Chúng mình học văn hóa. Em giúp anh, anh giúp em, mình cố gắng trở thành vợ chồng kiểu mẫu, được không em?”.
“Yes, sir!”.
Chúng tôi ra khỏi nhà. Chen chúc trên tàu điện ngầm, Giang Nam nói:
“Em yêu, sẽ có một ngày, anh sẽ cho em đếm tiền đến phát mệt, thậm chí phải kêu lên là nghỉ một chút có được không? Mình sẽ mua BMW, mua Mercedes, em sẽ phải lái xe, mình sẽ mua bảy màu, mỗi ngày đổi một chiếc, nghĩ thử xem có thích không?”.
Tôi ngọt ngào nhìn anh, sau đó nói một cách quả quyết:
“Em tin rằng cái gì rồi cùng sẽ có, em tin ông trời sẽ đánh rơi xuống cho mình một cái bánh to!”.
Khuôn mặt chúng tôi ngập tràn sự âu yếm, đó là cách nói của tôi, còn cách nói của Giang Nam là: “Mặt em rõ là tướng dê xồm, em đang đưa đôi mắt sàm sỡ anh”.
Tôi nói:
“Đó là vì anh có yêu cầu thôi”.
Chúng tôi cứ cười đùa trêu chọc nhau như vậy, tình yêu ngày càng sâu đậm cùng sống qua mùa hè cháy bỏng tình yêu đầu tiên của cuộc đời.






Khả Liên: Hương Thầm
Tình yêu câm lặng của tôi giống như một đóa sen dại trong hồ lớn, nở một cách kiêu hãnh, tỏa ra mùi thơm mê hoặc. Chỉ tiếc rằng chỉ có tôi hiểu và chỉ có tôi nhìn thấy.
1
Tôi cảm thấy mình đang thay đổi.
Sự thay đổi đó rất lớn, tôi thậm chí cảm thấy khóe mắt của tôi cũng trở nên đưa đẩy, không, tôi vẫn còn một chút phong trần. Ngày xưa tôi rất ghét con gái mà cứ trang điểm cầu kỳ ra đường, tôi chỉ thích mặc quần áo nam tính, chỉ thích để mặt mộc, nhìn vừa cứng cỏi lại vừa đáng yêu.
Chúng tôi thường xuyên đi shopping, đi xem phim, đi nghe ca kịch ở nhà hát Bảo Lợi. Tôi thích nhảy hiện đại, nên ở đâu có biểu diễn, Sách Nhan đều mua cho tôi vé hạng tốt nhất.
Cô ấy từng nói: “Em yêu, chúng mình sẽ ở hết những khách sạn năm sao của Bắc Kinh!”.
Tôi thích khách sạn Kempinski, nên Sách Nhan thường xuyên đặt phòng ở đó.
Tôi thích ăn đồ ăn Đức, nên Sách Nhan đặt đồ ăn Đức, hoặc lái xe đến nhà hàng Đức ở rất xa chỉ để ăn bánh mì xúc xích và pho mát.
Chỉ cần tôi thích, thì Sách Nhan sẽ làm. Dù sao cái mà cô ấy có cũng là tiền.
Tôi và cô ấy đều xuất thân trong gia đình giàu có, đều muốn gì được nấy, nhưng Sách Nhan đã nói: “Tình yêu của tôi, mọi thứ tôi đều có thể cho em: tình yêu, thể xác, ham muốn, hội họa, mọi thứ mà em muốn. Đàn ông sẽ không tin rằng chúng mình sẽ dành cho nhau tình yêu mãi mãi”.
Cái tình yêu mãi mãi đó sao mà xa xôi, nhiều lúc chính tôi cũng bần thần, khi mà nghe tiếng mưa xuân bay ngoài trời, tôi bần thần rất lâu, tôi có Sách Nhan yêu tôi thương tôi như thế, nhưng tôi vẫn chưa tho