Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.
chí này thật cứng đầu! Tư tưởng không lành mạnh! Anh chỉ lau cho em thôi!”.
“Thôi được, thế, em cởi nhé?”.
Tôi nhẹ nhàng cởi mảnh vải cuối cùng, cơ thể của tôi lần đầu tiên phơi bày trước mắt anh. Anh lau cho tôi từng chút một, tôi cảm nhận sự ấm áp của chiếc khăn, sự run rẩy của cơ thể. Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên chúng tôi ôm nhau trong mùa đông, tôi cũng run như thế. Tay của anh cuối cùng cũng dừng trên eo tôi, tôi nghe thấy tiếng chiếc khăn chạm xuống đất. Tôi nghe thấy anh thở dài:
“Vu Bắc Bắc à, lưng em quá hấp dẫn, đẹp quá, đẹp đến mức làm người ta thở dài đây này”.
Tôi đứng yên không động đậy. Tôi không dám, không dám quay đầu nhìn anh. Trong lòng tôi đang có một đống lửa nhảy nhót. Anh khẽ khàng ôm lấy tôi, ôm tôi từ đằng sau. Tôi cảm thấy sự run rẩy của anh, cảm thấy hơi thở gấp gáp của tôi. Chúng tôi ôm nhau bao lâu? Có thể là mười giây, có thể là một phút, vào lúc này, thời gian chẳng còn ý nghĩa nữa. Cuối cùng, tôi phải lên tiếng:
“Được rồi, được rồi! Bỏ em ra, em phải đi rửa hoa quả, không ăn là bị nóng đấy, phải ăn hoa quả thôi! Anh quay mặt đi cho em mặc quần áo nào”.
Vài phút sau, chúng tôi ngồi ăn táo dưới ánh đèn.
Ăn chung một quả.
Bắt đầu, anh cắn một miếng, tôi cắn một miếng.
Về sau, anh cắn một miếng rồi mớm cho tôi, tôi cũng cắn một miếng rồi mớm cho anh. Chúng tôi nhìn nhau.
“Sớm muộn sẽ có một ngày, anh sẽ cho em ở Bắc Kinh thật, không ở dưới tầng hầm nữa”.
“Sống cả đời dưới tầng hầm em cũng đồng ý mà”. Tôi nói ngọt ngào.
“…”
Có lẽ, mọi tình yêu đều như nhau, khi yêu thì cái gì cũng đẹp, còn khi không yêu thì cái gì cũng lạnh lẽo.
Vì thế, khi tôi nghe anh hát dưới ánh đèn, tôi chỉ cảm thấy cuộc đời tôi là của anh, gắn chặt với anh. Mỗi bài hát của anh đều là viết tặng cho tôi, giống như mỗi bức tranh của Marc Chagall[1'> đều vẽ tặng cho người vợ Bella của ông, giống như Salvador Dali[2'> yêu người vợ Gala của ông suốt đời. Nếu như cho tình yêu một kỳ hạn, tôi cảm thấy một vạn năm vẫn ngắn, mà phải là đời đời kiếp kiếp, là cả đời, cả kiếp sau.
[1'> Marc Chagall (6/7/1887 – 28/3/1985) là một nghệ sĩ Do Thái Nga Pháp.
[2'> Ông được coi như một trong những họa sĩ có ảnh hưởng lớn nhất trong thế kỷ XX với phong cách siêu thực.
Tối hôm đó, chúng tôi vẫn ngủ mỗi đứa một giường.
Đèn tắt, trời rất nóng.
Không khí nóng lan khắp nơi trong phòng.
“Ngủ được không?”. Anh hỏi.
“Không ngủ được”.
“Anh cũng thế. Anh muốn nằm chung giường với em”.
“Không được, phải tự giác”.
“Anh muốn hôn em, hôn một cái rồi lại về giường anh”.
“Không được, đừng có làm thế!”.
…
Đây là cuộc trò chuyện của đêm nào? Tháng này, tôi phải giữ gìn thân mình, tôi không chỉ giữ cho Sở Giang Nam, mà còn phải giữ cho tình yêu trong trắng của chúng tôi. Tôi nghĩ, tôi vừa hiện đại lại vừa truyền thống, vừa cổ điển vừa thời thượng, tôi hy vọng Sở Giang Nam có thể hiểu tôi.
Anh vẫn tới cạnh tôi.
“Ôm em một tí thôi mà! Anh cô đơn lắm. Em biết mà, áp lực của anh lớn thế nào? Thôi học, anh chỉ có một con đường duy nhất là hát, anh phải thành công, nếu không tương lai sẽ thế nào? Anh chỉ biết hát và viết nhạc, còn lại chẳng biết làm gì. Vì thế, anh phải thành công. Bắc Bắc à, có em đi cùng là sự ủng hộ tinh thần lớn nhất của anh”.
“Em sẽ ủng hộ anh cả đời”.
“Nếu cả đời ca hát mà không thành công thì làm thế nào?”.
“Thì em sẽ yêu anh”.
“Em tốt quá!”.
“Em không tốt!”.
“Em tốt mà!”.
“Thật không? Em tốt thật không?”.
“Tốt thật!”.
Chúng tôi im lặng ôm nhau trong thời tiết tháng tám nóng như đổ lửa. Hai cơ thể hâm hấp, dinh dính mồ hôi giống như hai chú cá vậy.
“Anh chỉ muốn bơi vào trong tim em”. Anh nói.
“Anh đã ở trong tim em rồi mà. Anh không chỉ bơi vào tim em, mà còn bơi vào trong tâm trí em, tâm hồn em đã thuộc về anh rồi”.
Anh hôn lên cổ tôi, cổ tôi vừa xịt nhẹ nước hoa, anh nói:
“Bắc Bắc này, sao chúng mình lại gặp nhau nhỉ?”.
“Là sự sắp xếp của ông trời”.
“Ôi, khát quá!”.
“Khát?”.
“Có biết khát nghĩa là gì không?”.
Tôi phát hiện anh lại đang làm trò, IQ của anh cao lắm. Tôi nói:
“Anh mở một trường học đi, em sẽ làm học trò của anh, cho anh làm hiệu trưởng, làm thầy giáo. Anh hãy giảng cho đứa học trò ngốc của anh đi, vì em chẳng hiểu anh nói gì”.
“Khát tức là anh nhớ em, anh yêu em. Ở nước nào đấy, “tôi khát” tức là “anh yêu em”. Lại dạy em thêm một chiêu mới nhé, ôi, nhớ đi theo thầy mà học thêm nhé!”.
“Vâng, thưa thầy yêu dấu”.
“Không được chỉ gọi là thầy đâu”.
“Vậy phải làm sao?”.
“Hôn thầy một cái đi. Hơi bị nhẹ đấy, thêm cái nữa đi nào!”.
Hôn thêm lần nữa, lập tức bị anh quấn chặt lấy, hai người cùng hôn nhau, càng hôn càng mãnh liệt. Tôi chỉ thấy tôi không thể thở, chỉ muốn dùng nước đá vấy lên đầu vì quá nóng. Cơ thể anh dồn lên tôi, anh gọi tên tôi liên tục:
“Vu Bắc Bắc, Vu Bắc Bắc, Vu Bắc Bắc”.
Nguy quá! Tôi dùng sức đẩy anh ra:
“Đủ rồi, đủ rồi, đủ rồi, đến đây thôi nhé, phải biết