Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng
Tác giả: Vô Vị Bi Thương
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
nhắn không còn chút máu chẳng biết lúc nào chảy xuống hai dòng nước mắt, môi trắng bệch nhúc nhích, tiếng nói khô khốc thoát ra ──
“…… Diễm…… Diễm……”
Đó là lần đầu tiên, cô mở miệng gọi tên của anh.
“Chúng ta đi bệnh viện! Anh còn đi được không?” Cô muốn nâng anh dậy, anh suy yếu lắc đầu với cô. “Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ!” Cô gào rú với Phượng Dạ Hoàng, “Anh mau đem anh ấy đi bệnh viện! Nhanh lên!”
Phượng Dạ Hoàng không hề động đậy cũng không nói một câu.
“Chờ em, em lập tức đưa anh đi bệnh viện.” Cô cắn răng, muốn dựa vào chính mình đỡ anh đứng dậy, nhưng căn bản là đỡ không nổi.
Phượng Dạ Diễm cố hết sức thở dốc, “Không có….. Sự ……Đừng……… Lo lắng, vết thương nhỏ……. Không chết người đâu.”
“Bác sĩ…. Bác sĩ…….” Nước mắt rơi đầy mặt cô run rẩy vuốt ve mặt anh, bất an cùng sợ hãi làm cô không biết làm sao, chỉ không ngừng rơi nước mắt……..
“Đừng khóc…….” Anh cố hết sức giơ tay lên muốn lau nước mắt cô nhưng nửa đường vô lực để tay xuống, thấy thế, cô chăm chú cắn môi, nắm tay của anh đặt lên gò má mình, “Em ở chỗ này…… Em ở chỗ này…….”
“Đừng khóc……. Khóc lòng của anh sẽ đau……. Thực xin lỗi……. Lần nào cũng làm em rơi nước mắt……. Anh từng hứa……. Sẽ yêu em thật nhiều…….. Không để cho em thương tâm……. Nhưng mà cuối cùng làm không được…………. Bất quá………. Anh rất vui vẻ…….. Nước mắt của em là vì anh mà rơi……. Ha ha…..Khụ khụ….”
Cười khẽ chấn động đến vết thương, anh không khống chế được ho khan.
“Đừng nói nữa…… Van xin anh đừng nói nữa….” Cô nghẹn ngào nói, “Em đi gọi người tới.”
Phía sau lưng của anh máu không ngừng chảy ra, thấy vậy tâm Tô Mộ Thu đau nhức từng đợt.
“Đừng……..” Anh gắt gao lôi kéo tay của cô, “Để cho anh được ôm em một cái…….. Chỉ cần ôm em thì tốt rồi……. Rất nhanh……. sẽ không có việc gì ………”
“Người đâu mau tới đây! Hoàng! Em van xin anh! Mau đỡ anh ấy đỡ lên xe!” Cô hô khàn cả giọng.
“Tiểu Thu, em có yêu anh hay không? Khụ khụ…….”
“Van xin anh, đừng nói nữa.”
“Em có yêu anh không?” Anh cố chấp muốn nghe câu trả lời của cô, ánh mắt ôn nhu một mực khóa trên mặt cô.
“Em yêu anh……. Em yêu anh……… Em thật sự yêu anh……..”
Cô chăm chú cắn mu bàn tay, dường như làm vậy mới có thể ức chế thân thể không ngừng run rẩy.
“Em nói thật sao……….. Thật tốt……….Anh….. Mệt mỏi quá………Anh muốn ngủ…….” Thần trí của anh dần dần tan rả.
Cô vỗ vỗ mặt của anh, “Không cho phép ngủ! Diễm! Anh đứng lên cho em!”
Anh nhìn Phượng Dạ Hoàng, khẽ mở môi mỏng, “Hoàng………. Tiểu Thu giao cho anh……… Tính cả phần của em……….. Hãy……..”
Lời còn chưa nói xong, anh nặng nề nhắm lại hai mắt.
“Đừng!” Tô Mộ Thu thê lương gào rú, “…….. Ô ô…. Diễm!.. Diễm…”
Cô ngất trên ngực Phượng Dạ Diễm.
Phượng Dạ Hoàng mặt lạnh đi qua ôm lấy cô, cùng lúc đó vài người đàn ông xuất hiện dùng cáng cẩn thận nâng Phượng Dạ Diễm lên, sau đó đuổi kịp Phượng Dạ Hoàng.
Phía Sau Bức Màn
Thế giới trở nên thật an tĩnh.
Ánh mặt trời ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu vào, mang đến một phòng đầy ánh sáng, rèm cửa màu trắng nhẹ nhàng bay trong gió, vách tường trắng, gra giường trắng, hết thảy đều là thuần túy sạch sẽ.
Tô Mộ Thu đã hôn mê một ngày một đêm, giờ phút này cô vẫn chưa có tỉnh, nhắm hai mắt, ngủ thật an tường nhu hòa, cô rất tiều tụy suy yếu, sắc mặt có tái nhợt, hô hấp khe khẽ nhợt nhạt, làm cho người ta hoảng sợ.
Phượng Dạ Hoàng ngồi ở mép giường nắm thật chặt tay của cô, ánh mắt khóa chặt trên mặt cô, tim đập mạnh và loạn nhịp. Ngón cái nhu hòa xoa vết thương trên má cô, cuối cùng chậm rãi dừng ở vết thương bên trán cô. Đáy mắt hiện lên sự thương tiếc cùng đau lòng.
Tô Mộ Thu lúc này mới thấy rõ nơi này là bệnh viện, điều này làm cho cô sợ hãi, hai tay không tự giác nắm chặt áo Phượng Dạ Hoàng.
Là bệnh viện mẹ đã mất………….
Cô không muốn lại nhìn thấy người quan trọng nhất của cô bỏ cô mà đi………….
Đây là tầng cao nhất, hành lang dài nhìn không có người nào, chỉ có nhân viên đặc biệt mới được phép ra vào tầng lầu này, suốt một tầng lầu chỉ có hai phòng bệnh, ngoại trừ phòng bệnh Tô Mộ Thu ra còn lại một phòng chính là chỗ Phượng Dạ Diễm nằm.
Căn phòng to như vậy không giống phòng bệnh chút nào, ngược lại lại giống phòng tổng thống trong khách sạn xa hoa, đồ vật hiện đại không thiếu một cái, phòng tắm cũng to đến thần kỳ.
“Diễm……”
Tô Mộ Thu suy yếu tựa vào người Phượng Dạ Hoàng, nhẹ giọng gọi, lúc trông thấy Phượng Dạ Diễm thanh tỉnh nằm trên giường quả cân treo trong lòng cô rốt cục cũng được buông xuống.
Phượng Dạ Diễm đã khôi phục ý thức, giờ phút này trên người bị băng bó, nửa tựa vào đầu giường. Lãnh Nghiên ngồi ở bên mép giường, Phượng Dật Hành thì ngồi ở ghế salon cách đó không xa. Sự xuất hiện của cô, làm cho bọn họ ngừng nói chuyện, Phượng Dạ Diễm thâm ý nhìn Tô Mộ Thu, Lãnh Nghiên đứng lên đi qua, vẻ mặt ân cần hỏi, “Tiểu Thu, có cảm thấy không thoải mái ở đâu không?”
Tô Mộ Thu lắc đầu.
“Tiểu Thu, tới đây.”
Phượng Dạ Diễm vỗ vỗ mép giường, ánh mắt nhu hòa, cười nhạt nhìn cô