Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Tác giả: Vô Vị Bi Thương

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341299

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1299 lượt.

hanh gật đầu, nhìn về phía Sở Mạc, Sở Nhiên đang dính trên người Tô Mộ Thu, “Hai tiểu bảo bối cùng dì đi ra ngoài trước nha!”
“Không muốn” Bọn họ lắc đầu, “Bọn con chờ mẹ.”
“Vậy dì đi trước!” Diệc Thanh cười cười, xoa hai má bọn nhóc, thật mềm, thật trơn, thật đàn hồi, khó trách những tiểu nha đầu kia cả ngày oa oa kêu muốn nựng bọn chúng bên tai cô, ngay cả cô cũng nựng đến nghiện, ha ha.
“Dì, lát nữa gặp.” Bọn chúng phất phất tay với cô.
“Được, dì sẽ mang chocolate cho bảo bối ăn.”
Diệc Thanh dí dỏm nháy mắt sau đó xoay người rời phòng.
Bởi vì có khách chờ, Tô Mộ Thu không muốn kéo dài thời gian, rửa mặt qua loa, chọn lấy một bộ váy liền màu xanh đơn giản trong đống quần áo giá trị xa xỉ, cô kéo tay Sở Mạc, Sở Nhiên đang ngoan ngoãn ngồi ở trên giường, “Chúng ta đi xuống đi!”
“Dạ.” Bọn nhóc nghe lời cô đi ra khỏi phòng, bước xuống phòng khách dưới lầu.
Tại đầu bậc thang đụng phải Phượng Dật Hành cùng Lãnh Nghiên đang đi lên, Sở Mạc, Sở Nhiên mỉm cười ngọt ngào, chào thật mềm mại.
“Ông nội bà nội.”
Phượng Dật Hành cùng Lãnh Nghiên xoay người, mỗi người ôm lấy một đứa.
“Cả đêm không thấy, có nhớ ông nội không?” Phượng Dật Hành sờ sờ cái mũi Sở Mạc.
“Nhớ! Rất nhớ…!” Sở Mạc hôn lên mặt ông, trong lòng rất vui vẻ.
“Lão gia, phu nhân.” Tô Mộ Thu khẽ gật đầu, kính cẩn hành lễ.
Cô sẽ không cho rằng sinh hai người con trai là có thể tùy ý cho mình là nữ chủ nhân Phượng gia, cô cũng không có hứng thú đó.
“Tiểu Thu, phòng khách có khách tìm con, con trước đi xuống đi! Bọn trẻ giao cho chúng tôi.” Lãnh Nghiên cười cười nói với cô.
“Dạ.” Cô gật đầu, nhìn hai con trai, “Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên phải nghe lời không được quậy phá nha!”
“Sẽ không quậy phá, Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên rất ngoan, là đứa trẻ hiểu chuyện nhất.” Lãnh Nghiên nhìn hài tử, trong mắt tràn đầy cưng chiều vui vẻ.
“So với hai thằng nhóc kia hiểu chuyện gấp nghìn lần.” Phượng Dật Hành hừ lạnh, nghĩ đến Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm liền tức giận, thiên sứ như ông tại sao lại sinh ra ác ma, mà ác ma bọn họ tại sao có thể sinh ra thiên sứ? Đúng là không công bằng!
“Tiểu Thu đi trước ạ.” Tô Mộ Thu gật gật đầu, cười ôn nhu với họ rồi xoay người xuống lầu.
Trong phòng khách lớn, mấy nữ giúp việc kính cẩn đứng ở một bên, Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm đang lười biếng tựa người vào ghế sô pha, hình dáng bất đồng khác xa nhau, thần sắc lại không có sai biệt, mắt phượng híp lại, ánh mắt tà tứ nghiền ngẫm nhìn xem người đàn ông ở sô pha đối diện.
Trên ghế sô pha đối diện, Sở Ngự thờ ơ vuốt vuốt chiếc ly trong tay, trong mắt nồng đậm vui vẻ, bên cạnh anh là một người đàn ông khôi ngô, nhưng thần sắc không được tự nhiên, ngồi nghiêm chỉnh, thở cũng không dám thở mạnh, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn hai người đàn ông toàn thân phát ra cảm giác áp bách ở đối diện, sau đó lại nhanh chóng hạ mắt xuống, mắt nhìn mũi, lỗ mũi nhìn trái tim.
“Anh Sở.”
Giọng nói trong trẻo của Tô Mộ Thu vang lên phá tan không khí quỷ dị trong phòng khách.
“Ha ha ···” Sở Ngự cười nhẹ, “Tiểu Thu, em đã tới!” Anh rõ ràng nghe được người đàn ông thở ra một hơi nhẹ nhõm, nếu cô không xuất hiện không chừng một giây sau anh ta sẽ chạy trốn a!?
“Tần học trưởng?” Tô Mộ Thu kinh ngạc nhìn xem nam tử trẻ tuổi tuấn lãng bên cạnh Sở Ngự.
“Tiểu Mộ.” Tần Tử Dương đứng lên nhìn Tô Mộ Thu.
Phượng Dạ Hoàng cũng đứng lên, chậm rãi tiến đến ôm lấy Tô Mộ Thu, không để ý đến sự kháng nghị của cô, trở lại trên ghế sô pha, để cô ngồi ở giữa anh và Diễm.
Lập tức, hai cánh tay sắt song song quấn lên vòng eo cô.
“Các anh không nên quá đáng!” Vẻ mặt cô xấu hổ và giận dữ, hai tay dùng lực muốn kéo hai cánh tay ở trên eo ra, mặc dù biết không thể lay chuyển được bọn họ.
Tần Tử Dương kinh ngạc trừng lớn mắt, không thể tin được nhìn bọn họ, “Tiểu Mộ em ····”
Đôi mắt Phượng Dạ Diễm nhướng lên lạnh lùng liếc anh, “Đừng Tiểu Mộ này, Tiểu Mộ nọ, cô ấy tên là Tô Mộ Thu, không phải Tiểu Mộ của cậu.” Tiếng nói thấp lãnh.
“Tôi ···” Tần Tử Dương nghẹn lời, không rõ chuyện gì xảy ra, rõ ràng là Sở Ngự lôi cậu tới, cậu mới bất đắc dĩ phải tới gặp Tô Mộ Thu, “Tiểu Thu ····”
“Tiểu Thu là để cho cậu gọi sao?” Phượng Dạ Hoàng hừ lạnh, con ngươi lạnh lẽo không thèm che giấu nhìn thẳng về phía cậu ta.
“Tôi········” Khuôn mặt tuấn tú của Tần Tử Dương tú trắng xanh, xoay đầu đi để che giấu hàn ý tỏa ra toàn thân.
“Các anh không cần phải khinh người quá đáng!” Tô Mộ Thu không đành lòng nhìn Tần Tử Dương bị khó xử.
“Như thế nào? Em đau lòng? Cậu ta là gì của em?” Phượng Dạ Hoàng dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, lạnh lùng nhìn cô.
Cô lạnh lùng đối diện anh, “Anh đang cố tình gây sự! Anh ấy là học trưởng của tôi tại đại học Thanh Dương, rất hay giúp đỡ tôi.”
“Giúp đỡ như thế nào? Trên giường cũng giúp sao?”
“Anh ····” Đáy mắt cô xẹt qua thần sắc bi thương, nếu đã cho rằng cô là người phụ nữ chơi bời, vì sao còn cố ý muốn nhục nhã cô?
Sự bi thương trong mắt cô làm cho anh đau lòng, anh ôm sát cô, “Thực xin lỗi.” Anh tiến đến gần b