Tác giả: Vô Vị Bi Thương
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1268 lượt.
nh táo hơn người trong cuộc. Rõ ràng ba người yêu nhau vô cùng, lại chậm chạp không ai chịu nhường ai. Tiểu Thu không để ý tính mạng muốn lưu lại đứa con, không phải là bởi vì yêu vô cùng sâu đậm cho nên mới vô ý thức muốn lưu lại kết tinh giữa ba người sao?
Ba người này cứ dày vò nhau như vậy, có lẽ anh phải đến trợ giúp một chút?
Trong mắt Sở Ngự hiện lên một tia sáng.
Sau đó, Sở Ngự làm kiểm tra đơn giản toàn thân cho Tô Mộ Thu.
Tô Mộ Thu tiễn anh đi xong, trên đường trở về phòng thì ngăn lại một nữ giúp việc, “Hai thiếu gia tối qua có trở lại không?”
“Dạ không.”
“Thật không?.” Tô Mộ Thu lạnh lùng quát. Lời nói của Sở Ngự làm cho cô cảm thấy có gì đó không đúng.
Chưa từng thấy Tô Mộ Thu dữ dằn như vậy, nữ giúp việc bị dọa sợ, âm thanh lúng túng đáp, “Dạ tiểu thư, hai vị thiếu chủ mỗi đêm đều trở về, nhưng thiếu chủ đã dặn không nói trước mặt cô.”
“Vậy sao?” Ánh mắt Tô Mộ Thu dịu đi, “Cám ơn cô.”
Nói xong, cô xoay người tiếp tục đi về phía trước, tại chỗ rẽ quẹo vào một căn phòng.
Bày Tỏ
Gần rạng sáng, tất cả mọi người đều đi ngủ, phòng khách Phượng gia chìm trong bóng tối yên lặng một mảnh. Phòng ngủ trên lầu hai im ắng, chỉ nghe tiếng hít thở đều đều. Giường lớn hoa lệ to như vậy chỉ có một người phụ nữ cuộn tròn thân thể ngủ, lộ ra một bên mặt nhu hòa, thần sắc an bình biểu hiện cô ngủ rất ngon.
Cửa sổ sát đất hơi hé mở, gió theo khe hở thổi vào làm bức rèm trắng tung bay, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng rọi xuống mặt đất, chiếu sáng cả căn phòng.
Hai người đàn ông cao lớn mỗi người một bên ngồi ở trên mép giường, khuôn mặt xuất trần tuấn mỹ dưới ánh trăng rọi xuống giống như thiên thần tôn quý siêu phàm, trên mặt thần sắc ma mị tà lãnh lại giống như quỷ sa tăng đến từ địa ngục, nguy hiểm mà khiếp người.
Dước mền lộ ra một cánh tay trắng noãn, khiêu khích thần kinh yếu kém của đàn ông, trong bóng đêm, đôi mắt hai người dường như chứa đựng ánh lửa nóng rực.
Chiếc cổ trắng nõn hấp dẫn ánh mắt hai người, tay vô thức sờ lên cổ người phụ nữ, chỗ gầy yếu đó chỉ cần một tay là có thể nắm, mềm nhuyễn như đụng nhẹ một cái liền gãy.
“Thật muốn cứ như vậy bẻ gẫy em, cho em đời đời kiếp kiếp không thể rời đi.”
Tiếng nói trầm thấp phá vỡ lặng im trong phòng, mắt phượng xinh đẹp hiện lên tia khát máu, sau cùng là đau đớn……..
Người đàn ông khác có chút giật mình nhìn người vừa lên tiếng, cẩn thận nhìn động tác của cậu, sợ cậu nhẫn tâm thật sự ra tay.
Bởi vì………… Thẳng thắn mà nói, anh cũng có ý nghĩ như vậy, rất muốn rất muốn cứ như vậy hủy đi cô, cũng muốn gắt gao ôm lấy cô.
“Có yêu em không?”
Giọng nữ nhu hòa trong đêm yên tĩnh lại đặc biệt nghe được rõ ràng.
Hai người có chút nhíu mày, “Sao em có thể……….”
Người phụ nữ chậm rãi mở to đôi mắt, kéo quần áo lên ngồi thẳng người, nhìn thẳng hai người đàn ông tuấn mỹ trước mắt, “Tôi không có uống sữa.”
Cô biết rõ tất cả những chuyện bọn họ làm với cô, cũng cảm nhận được rất rõ ràng, thật bất ngờ cô lại không có run rẩy vì khẩn trương, nhưng may mà bây giờ là ban đêm, cho nên bọn họ nhìn không ra trên mặt cô đã là một mảnh ửng đỏ, tim cô đập nhanh chóng, toàn bộ nhiệt khí đều bốc lên trên mặt.
Sữa mà mỗi buổi tối Tô Mộ Thu uống bên trong đều bỏ thêm một lượng thuốc ngủ, thuốc không hề có tác dụng phụ, cũng sẽ không tạo ra ảnh hưởng gì đối với thân thể, là do Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm ra lệnh.
Ba người trầm mặc không nói gì, không gian tối tăm và im lặng.
“Có yêu em không?” Tô Mộ Thu lại lần nữa nhẹ giọng hỏi một câu.
Trong lúc nhất thời, thời gian dường như quay về cái đêm của bốn năm trước, khi đó, cô cũng hỏi giống vậy, tâm tình cũng khẩn trương chờ mong như vậy, nhưng mà, lúc ấy chỉ vì đứa con trong bụng mình vậy thì hôm nay vì cái gì…………… Chính mình sao.
Buổi trưa sau khi suy nghĩ xong, cô quyết định nếu như đêm nay hai người bọn họ lại đến cô sẽ nói ra.
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm liếc nhau, nhắm mắt suy nghĩ rơi vào trầm tư.
Yêu cô sao? Yêu là cái gì? Người từ nhỏ đã đứng ở đầu ngọn gió quyền thế như bọn họ, muốn cái gì có cái đó, những phụ nữ có quan hệ với bọn họ, dù cho có khuynh thành tuyệt sắc cỡ nào cũng không có người nào lọt vào mắt bọn họ. Cho đến khi gặp được cô gái này, một người bình thường không có điểm gì nổi bật, thân thể cùng tâm trí bắt đầu không tự chủ được bị cô ảnh hưởng, thường vì cô hỉ nộ vô thường, ở trước mặt cô, bọn họ không thể khống chế tâm tình của mình. Mỗi giờ mỗi phúc đều muốn nhốt thân thể cùng tâm trí của cô, chứng kiến người khác đụng cô sẽ nộ khí trùng thiên, cho dù người đó có là cốt nhục của mình đi chăng nữa. Không cho phép trong nội tâm cô tồn tại bất cứ chuyện hoặc vật gì, ích kỷ muốn cô chỉ nhìn một mình bọn họ. Họ độc tài hạn chế tự do của cô, vì cô lựa chọn giữ lại con mà thất vọng, bởi vì không muốn bắt buộc cô mà lựa chọn ủy khuất chính mình, khống chế không được suy nghĩ tàn nhẫn bẻ gẫy hai cánh của cô chỉ vì muốn giữ lại cô bên ngườ