Tác giả: Vô Vị Bi Thương
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1266 lượt.
i.
Cảm giác như vậy, chẳng lẽ chính là yêu sao? Cảm giác như vậy có thể duy trì bao lâu? Bọn họ có thể bảo đảm yêu cô bao lâu?
Không……………….. Bọn họ có thể khẳng định, cả đời này, bọn họ không bao giờ muốn buông cô ra.
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm thở dài, đồng thời ôm lấy Tô Mộ Thu, xiết chặt hai tay, lực đạo mạnh mẽ như muốn đem cô dung nhập vào thân thể bọn họ.
“Bọn anh nhận thua, bọn anh thừa nhận bọn anh yêu em, xin em đừng tra tấn bọn anh nữa.” Phượng Dạ Diễm đau đớn nhíu chặt mi.
Giờ phút này anh chỉ là một người vừa mới biết yêu, một người đàn ông bình thường khát vọng tình yêu, không còn là kẻ cao cao tại thượng kiêu căng thống trị mọi người.
Tô Mộ Thu cười khổ, rốt cuộc là ai tra tấn ai? Nội tâm vừa rồi nghe được lời nói kia rung động không thôi, bọn họ thật sự yêu cô sao? Cứ như vậy nói ra khỏi miệng sao? Cô còn tưởng rằng bọn họ sẽ châm chọc khiêu khích như bình thường hoặc là dứt khoát đè lấy cô hoan ái. Những tình huống cô nghĩ đều không hề phát sinh cái nào. Bọn họ lại nói bọn họ thừa nhận yêu cô.
Cô cắn chặt răng. Cô thì sao? Cảm giác của cô là gì? Một góc trong trái tim giống như sụp đổ, giờ phút này cảm giác ấm áp tràn đầy trong nội tâm là cái gì? Cô có thể lựa chọn tin tưởng bọn họ không?
Em thì sao? Em có yêu bọn anh không?
Phượng Dạ Hoàng cúi xuống cổ cô, nhẹ ngửi mùi hương thoang thoảng trên người cô vẫn không cách nào hỏi ra miệng.
Muốn một người đàn ông cường thế như anh đột nhiên nói ra lời nói tình cảm thật sự có chút khó khăn.
Tô Mộ Thu duỗi hai tay ra, đặt lên lòng bàn tay của bọn họ, “Cho các anh nhiều thời gian hơn, có lẽ các anh sẽ phát hiện tôi không phải người các anh muốn, thời gian dài, các anh có lẽ sẽ cảm thấy mệt mỏi…………….”
“Không, bọn anh có thể khẳng định, đối với em, bọn anh vĩnh viễn sẽ không buông tay.”
“Chuyện tương lai ai có thể đoán trước được? Cho nhau nhiều thời gian một chút! Được không?”
Tô Mộ Thu ôn nhu nói nhỏ.
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm trầm mặc không nói, sau nửa ngày mới trầm thấp hừ nhẹ một tiếng.
Trước Khi Sóng Gió Đến
Sáng sớm, người giúp việc Phượng gia đã sớm chuẩn bị xong điểm tâm, chờ đợi chủ tử dùng cơm.
Bữa sáng đơn giản của nhà có tiền phong phú xa hoa đến mức làm cho người ta líu lưỡi, Trung Quốc và Phương Tây hai thức ăn bất đồng có hơn mười đĩa nhỏ sắp xếp đầy một bàn dài, bao nhiêu đó tiền ăn sáng cũng đủ cho một gia đình bình thường chi tiêu trong 10 ngày.
Phượng Dật Hành thoáng kinh ngạc, bởi vì ông thấy được hai thân thể nho nhỏ trước bàn ăn cơ bản không có khả năng xuất hiện sớm như thế.
“Chào buổi sáng, tiểu bảo bối của ông.”
Quên đi, nuôi dưỡng bọn chúng có tính cách như vậy, ông cũng phải chịu một nửa trách nhiệm, nếu như năm đó ông có thể từ trên người Nghiên Nhi dành ra một chút quan tâm đến bọn chúng, dùng tình yêu giáo dục bọn chúng, có lẽ bọn chúng đã không lạnh lùng như thế, cho nên ông không hy vọng lịch sử tái diễn, ông không thể để cho Tiểu Mạc Tiểu Nhiên trở thành Phượng Dạ Hoàng và Phượng Dạ Diễm thứ hai.
“Lão già, đừng có dùng loại ánh mắt thương hại nhìn chúng tôi, còn có, dừng suy nghĩ trong đầu ông lại, ông cho rằng mình là chúa cứu thế sao?”
Phượng Dạ Diễm không vui trừng mắt Phượng Dật Hành.
A, thật nực cười, chút tâm tư của lão già anh còn nhìn không ra sao? Ông ta cho rằng chỉ cần dành nhiều tình thương của cha có thể làm cho bọn họ bình thường một chút sao, hoàn toàn nghĩ sai rồi, hai anh em bọn họ là trời sinh ngang ngược lãnh khốc.
“Phượng Dạ Diễm!” Phượng Dật Hành tức giận đến dựng râu trừng mắt nhìn anh.
Cũng chỉ có Tiểu Thu mới có thể trị bọn họ? Để cho Tiểu Thu trừng trị bọn họ đi, dám khi dễ lão tử?
“Đúng rồi, Tiểu Mạc Tiểu Nhiên cũng đổi thành họ Phượng, nên chuẩn bị một hôn lễ, đem Tiểu Thu đón vào cửa a!”
Con đều có, lại gọi Phượng lão gia Phượng phu nhân, nghe thật quái lạ.
“Ừ.” Phượng Dạ Hoàng hừ nhẹ, “Chúng tôi đều muốn.”
Phượng Dạ Diễm bốc một mảnh bánh mì nướng lên, trét một ít bơ lên đó, ngước con mắt lên nhìn Phượng Dật Hành, “Uy, lão già, ông ở nhà cũng được mấy tháng rồi, không có ý định tiếp tục đi tuần trăng mật sao?”
“Như thế nào? Trở ngại các ngươi sao ?” Phượng Dật Hành nhướng mi khiêu khích nhìn anh.
Bảo bối cháu nội ở chỗ này, trong thời gian ngắn ông và Nghiên Nhi không muốn rời đi.
Phượng Dạ Diễm chẳng buồn nhìn hành vị cực ngây thơ kia, anh chẳng muốn phản ứng, bưng lên cà phê uống một hớp, anh bất động thanh sắc quét mắt về phía hai thân thể nho nhỏ ở đối diện.
Nói thật, đích thật là e ngại bọn họ, sự hiện hữu của bọn họ làm phân tán tâm tư Tiểu Thu, bất quá thời gian này sẽ không dài, không lâu sau, anh sẽ đem hai tiểu quỷ ném đến các đường khẩu huấn luyện.
Phượng Sở Mạc cùng Phượng Sở Nhiên bất tuân nhìn chằm chằm Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm, đúng là vì sáng nay bị đuổi khỏi phòng Tô Mộ Thu mà sinh hờn dỗi.
Phượng Dạ Hoàng nhìn ánh mắt hai đứa nhóc, hứng thú nổi lên, “Hai ngươi l