Tác giả: Vô Vị Bi Thương
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1416 lượt.
ư mực ảm đạm vài phần, không còn thần thái kiêu căng nữa, giữa lông mày mơ hồ lộ ra vẻ mỏi mệt, “Tô Mộ Thu, em biết anh muốn nghe không phải ba chữ đó!” Anh thấp giọng gào rú, như một con thú bị thương. Anh nhìn thật sâu vào mắt cô một cái rồi lạnh lùng xoay người rời đi, cô vô ý thức kéo anh, lại bị anh tách ra, cuối cùng kinh ngạc nhìn anh rời đi.
Cô trầm thấp thở dài.
“Tiểu Thu.”
Phượng Dạ Hoàng trầm mặc một bên lên tiếng khẽ gọi, “Lại đây.”
Cô đứng dậy đi qua, bị một tay anh kéo qua ôm vào lòng, cô ban đầu còn vùng vẫy vài cái, sau chậm rãi yên tĩnh, dịu dàng ngoan ngoãn dựa vào ngực anh.
Động tác anh nhu hòa nâng cằm của cô lên xem xét, làn da trắng thuần nổi lên vết đỏ, anh không đồng ý nhíu mày, “Đau không?”
Cô lắc đầu, bỗng nhiên gật đầu, lại lắc đầu, bởi vì trong nội tâm đang nhớ đến đôi mắt chứa đầy vô tận tuyệt vọng kia, ánh mắt của cô không khỏi có chút hoảng hốt sợ sệt. “Em không nhìn anh ấy chỉ là bởi vì….. Bởi vì sau tối hôm qua, em không cách nào thản nhiên nhìn thẳng như bình thường, em không biết nên dùng loại phản ứng nào đối mặt các anh, em chỉ là muốn dùng một chút thời gian để thay đổi, em thật sự không có ý thương tổn anh ấy! Anh ấy nhìn thương tâm như vậy, làm sao bây giờ?……..”
Thanh âm của cô nhẹ nhàng giống như tự nói với chính mình.
Anh ôm cô, cúi thấp đầu tinh tế khẽ hôn trán cô, “Anh biết, đây không phải lỗi của em, là cậu ấy tính tình bộp chộp, em chỉ cần giải thích rõ ràng với cậu ấy thì sẽ không có việc gì.”
“Thật không?”
Cô ngửa đầu nhìn anh, đôi mắt nhiễm vài phần bất lực bất an.
Anh gật đầu.
Cô an tâm dựa vào lồng ngực của anh, lẳng lặng nghe nhịp tim anh đập mạnh mẽ hùng hồn.
Gặp Mặt
Dựa theo trình tự bình thường mà nói, việc thôi học ở Thanh Dương đại học cần do sinh viên đích thân lên, đến phòng giáo viên xác minh sau đó đăng kí thủ tục, tiếp theo đợi phòng giáo vụ, phòng hành chính tổng hợp và ba chủ nhiệm khoa kí tên đóng dấu, cuối cùng là đi đến phòng giáo vụ lấy giấy chứng nhận thôi cùng hồ sơ. Nhìn thì đơn giản, thực sự không dễ dàng, nhất là ba chủ nhiệm thường xuyên không có mặt, hoàn tất thủ tục thôi học ít nhất cũng mất một ngày.
Đương nhiên, Tô Mộ Thu là trường hợp đặc biệt, cô mới vừa mới vào văn phòng nói một chút, hướng dẫn viên chỉ cần gọi điện thoại, vẻn vẹn qua 30 phút, quản lí phòng giáo vụ liền tự mình đem giấy chứng minh thôi học cùng hồ sơ hai tay dâng lên. Nguyên nhân là vì lúc trước thời điểm Tô Mộ Thu nhập học Thanh Dương, Sở Ngự ra mặt tìm hiệu trưởng, về sau, từ các lãnh đạo, cho tới hướng dẫn viên, đều tuyệt đối phục vụ Tô Mộ Thu.
Tô Mộ Thu cầm giấy thôi học xong liền gọi điện thoại cho bạn mình là Cố Hi, Lâm Nam cùng Phương Hiểu Nhiễm, vừa đúng lúc hôm nay không có tiết nên các cô đều ở ký túc xá.
Cô tới quán nước trước trường đợi các bạn, rất nhanh sau đó ba người các cô đều xuất hiện.
“Một kem đậu đỏ.”
“Một ly sữa nóng.”
Phương Hiểu Nhiễm quái dị nhìn Tô Mộ Thu, “Trời nóng uống sữa nóng không nóng a?”
“Cũng không phải cậu uống, ở đó ồn ào cái gì!” Lâm Nam liếc cô một cái.
“Cũng không phải hỏi cậu, tớ thích thì hỏi, liên quan gì đến cậu.” Phương Hiểu Nhiễm khiêu khích hừ lạnh.
“Ồn ào quá đi, chuyện gì các cậu cũng có thể lấy ra tranh cãi, các cậu có mệt hay không a?” Cố Hi chịu không được bĩu môi.
“Ai cần cậu lo.” Phương Hiểu Nhiễm cùng Lâm Nam khó được thống nhất nói, nhất trí trừng mắt Cố Hi.
“Ha ha……” Tô Mộ Thu cười khẽ.
Ba người các cô đều là cực kì hoạt bát, chỉ cần ở cùng một nơi sẽ thích cãi nhau, cãi nhau ầm ĩ nhưng cảm tình đặc biệt tốt. Thường xuyên có thể làm bầu không khí vui vẻ, làm cho người ta bất tri bất giác cảm thấy vui vẻ.
Đồ uống rất nhanh được đem đến, Phương Hiểu Nhiễm múc một muỗng kem tươi cho vào trong miệng, khoa trương nhắm mắt lại hưởng thụ cảm thán.
“Thật sảng khoái a!”
“Tiểu Thu, bạn trai của cậu đâu? Hôm nay tại sao không cùng cậu đi?” Cố Hi quấy kem tươi trong chén, nhớ tới người đàn ông tuấn suất kia.
“Anh ấy bận.”
“Tiểu Thu, cậu chừng nào thì đi học? Chúng tớ nhớ cậu muốn chết.”
“À…….” Tô Mộ Thu trầm ngâm, chọn lọc từ ngữ, “Tớ thôi học, hôm nay chính là tới nói với các cậu một tiếng.”
“Tại sao vậy!?” Ba người bất mãn kêu to, làm những người khác chú ý.
“Vì sao? Cậu không học vậy định làm gì?” Lâm Nam khó hiểu hỏi.
“Hắc hắc……. Tớ biết….” Phương Hiểu Nhiễm cười bí ẩn, “Có phải là muốn lập gia đình không? Cậu có thai phải không?” Mắt lướt qua ly sữa trước mặt cô.
“Coi như vậy đi…….”
Phương Hiểu Nhiễm thiếu chút nữa nghẹn, há to miệng, “Thực bị tớ nói trúng!? Oh my god! Cậu thực sự có?” Cô không thể tin chỉ chỉ mặt của cô, lại chỉ chỉ bụng của cô.
“Ừ, đúng vậy.” Tô Mộ Thu buồn cười gật đầu.
“Tiểu Thu.” Cố Hi đột nhiên nghiêm túc lên, Phương Hiểu Nhiễm cùng Lâm Nam cũng thu lại ý cười, đều lộ ra thần sắc lo lắng, “Cậu rốt cuộc có biết rõ con người của anh ta hay không?”
Tô Mộ Thu bị hỏi đến sững sờ.
Đúng vậy, cô rốt cuộ