XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.

tăng thêm sức ở tay, nhất thời không đề phòng, cô kêu lên khe khẽ, lúc này anh mới xiết lấy người cô hỏi:
- Hay là cầu xin anh cho em giúp?
- Phải là cầu xin em xin anh cho em giúp chứ.
Anh lại xiết mạnh thêm, cô kêu la oai oái:
- Anh lúc nào cũng thế…
Anh hơi dừng tay lại, cúi đầu nhằm thẳng vào môi cô mà cắn nhẹ một cái, không nhiều lời bế bổng cô đến giường, kéo tay cô xuống phía dưới anh:
- Giúp anh!
Tay cô nhẹ nhàng cử động, anh chỉ lẳng lặng thở dốc. Tính nghịch ngợm nổi lên, đầu tiên cô tăng tốc, rồi bỗng buông tay, sau đó nhảy phóc sang một bên trốn vào phòng khách nhặt quần áo:
- Em mệt rồi, anh tự chơi đi.
Vừa nói vừa sợ bị người ta tóm gọn, cô cuống cuồng chui vào phòng tắm.
Khi cô vừa tắm xong bước ra, anh vẫn đang ngồi theo đúng tư thế trước đó, nhưng quần áo đã sửa sang lại, điệu bộ gọn gàng, ánh mắt u ám.
Cô cười ha ha, nằm dài trên sofa một cách thoả mãn, tiện tay với điều khiển bật ti vi. Đài truyền hình có chương trình phát sóng hâm nóng các bộ phim kinh điển, giờ đang chiếu một bộ phim cũ. Cô xem một lúc, không cảm thấy quá thu hút, cũng không thấy quá nhạt nhẽo, miễn cưỡng có thể xem tạm, đợi tóc khô rồi đi ngủ.
Một lúc sau, Lục Trình Vũ bước tới ngồi cạnh cô, liếc lên màn hình:
- Pretty woman?[3'>
[3'> Pretty woman (Người đàn bà đẹp) là bộ phim Hollywood nổi tiếng với hai diễn viên chính là Julia Robert và Richard Gere.
Đồ Nhiễm hơi ngạc nhiên:
- Anh xem rồi à? Không ngờ anh thích thể loại sướt mướt này.
Vừa nói xong cô liền ngừng lại, bất chợt nghĩ ra, cho dù anh không thích xem, thì con gái nhà người ta chắc chắn là thích xem. Yêu đương thời đại học, thường thường hay điểm tô cuộc sống bằng những thú vui nhỏ nhỏ này, không có gì là lạ.
Anh lại nói:
- Xem hồi lên cấp hai, vì mấy cảnh nóng trong đó mà chịu đựng suốt hai tiếng liền.
Đồ Nhiễm ngồi dậy ngả đầu lên vai anh:
- Lúc đó xem mấy thứ này có phải anh thấy rất kích động hay không? Lại không có chỗ nào để giải quyết, cuối cùng làm thế nào vậy?
Anh đưa tay nhéo mặt cô:
- Còn dám trêu anh?
Cô cười hì hì, thuận thế ngả đầu lên đùi anh, đưa tay mân mê cằm anh:
- Bạn nhỏ đáng thương. – Cô nghĩ một lúc rồi lại nói. – Hồi trước em xem phim kiểu này, bố em cũng không cho xem, bố bảo con gái xem rồi sẽ bị hao mòn ý chí chiến đấu.
Anh gạt mái tóc ẩm của cô sang một bên, nhận xét:
- Ông cụ rất nghiêm túc.
Cô gật đầu:
- May mà tính em nóng nảy, không thích xem phim kiểu này. Đại khái em là người không có sự theo đuổi gì với tình yêu, xem phim chính là mong muốn được kích thích. Em thích phim Vùng đất quỷ dữ[4'>, tốt nhất là kiểu phim toàn thế giới là thây ma bắt ai cắn ai, hoặc là phim thảm hoạ, nhân loại diệt vong, trên Trái Đất chỉ còn sót lại một người duy nhất, khiếp sợ vô vọng, sau đó quá ức chế mà tự sát.
[4'> Tức phim Resident Evil, là một bộ phim khoa học viễn tưởng – hành động – kinh dị dựa trên một trò chơi điện tử của hãng Capcom, Nhật Bản.
Anh vò đầu cô:
- Có lẽ em cảm thấy mệt mỏi hoặc có áp lực cần được giải phóng.
Cô ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy cũng đúng, lại cười:
- Hồi đó bố em còn nhận xét bộ phim này, bố bảo phụ nữ nếu không đủ đẹp, đàn ông nếu không đủ giàu thì chắc chắn không thể thành đôi, còn bảo phụ nữ mà không đẹp thì sẽ mất đi rất nhiều cơ hội, cho nên phụ nữ bình thường bắt buộc phải nỗ lực rất nhiều để nâng cao bản thân.
- Em chịu rất nhiều ảnh hưởng từ bố. – Lục Trình Vũ nhìn lên ti vi. – Cũng không hẳn chỉ có vẻ đẹp, ví dụ như cá tính thẳng thắn, phóng khoáng, độc lập cũng đều là những đặc điểm rất có sức thu hút.
Nói rồi anh cúi xuống nhìn, nhưng đối phương rõ ràng là không nghiêm túc lắng nghe, chỉ mải nghiêng đầu xem ti vi, xem đến đoạn hay ho cũng bật cười khanh khách theo, nét mặt sinh động, môi hồng căng mọng.
Anh nói khẽ:
- Pretty Woman.
Lúc này cô mới ngước mắt nhìn anh:
- Anh nói thế, hoặc là nhạo em nghèo giống cô ấy, hoặc là có chuyện cần nhờ vả em.
Anh hỏi:
- Tại sao?
- Nếu có người bỗng dưng nói những lời ngon ngọt với bạn, hoặc đối xử với bạn tốt hơn trước thì nhất định phải đề phòng, bởi vì trên đời này không có sự trả giá và thiện ý nào là vô duyên vô cớ. – Cô ngừng lại một lúc, – Haizz, đây cũng là những gì hồi trước bố em hay càm ràm, em phát hiện ra bố hơi có xu hướng bi quan chủ nghĩa, hoặc thích chuẩn bị cho kết quả xấu nhất.
Lục Trình Vũ vòng tay ra sau lưng ghế:
- Cho nên tính đề phòng của em hơi bị cao.
Cô đưa tay ôm cổ anh:
- Anh nói đúng lắm, có lẽ bởi vì anh với em cũng tương tự nhau.
- Không phải. – Anh chối luôn không cần suy nghĩ. – Anh rất bình thường.
Cô trừng mắt nhìn anh:
- Có lẽ anh thân thiện với một số người còn đề phòng với một số người khác?
Anh hỏi ngược lại:
- Em muốn nói gì?
Cô trầm ngâm mấy giây rồi nói lảng đi:
- Tôn Hiểu Bạch nói anh rất đạo đức giả. – Cô giả giọng anh. – Tôi và Đồ Nhiễm có nền tảng tình cảm vững chắc… nền tảng vững chắc ở đâu ra thế?
Anh nói:
- Đấy chẳng phải là vì thanh danh của em hay sao?