Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342014

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.

br>- Đồ ăn thì ăn linh tinh được, chứ nói năng đừng có hàm hồ, người trong nhà có thể không tính toán, nhưng ra ngoài nói thế thì người ta không nhịn cho đâu. Chồng chị tính tình thế nào, chị không dám nói có thể hiểu được bằng bố, nhưng chắc chắn rõ hơn em, nếu không phải là chấm nhân phẩm của anh ấy, thì hồi trước chị lấy anh ấy làm gì? Về mặt này, chị tuyệt đối tin tưởng anh ấy. Đừng tưởng mình gặp được người đàn ông thượng hạng rồi thì cho rằng trên thế gian này đàn ông đều như vậy, như thế là vơ đũa cả nắm có biết không hả? Tính tình trẻ con, đừng để bị người ta lừa mà vẫn còn giúp họ đếm tiền.
Tôn Hiểu Bạch hừ một tiếng:
- Đạo đức giả. – Cô ta quẳng chiếc khăn ăn xuống, đứng dậy nói với Đồng Thuỵ An. – Mấy cái người gì thế này, ăn bữa cơm cũng không yên, chúng ta đi.
Đồng Thuỵ An vẫn luôn cúi gằm đầu ngồi yên nơi đó, nghe vậy liếc liếc nhìn bà Tôn Huệ Quốc, thấy mặt bà ta nặng trình trịch, lúc này anh ta mới lề mề đứng lên, vẻ mặt không còn thân thiết như trước nữa mà lạnh tanh như băng, chỉ phảng phất thêm nét đúng mực, cũng không nhìn ra ý tứ gì khác.
Bà Tôn Huệ Quốc cuống lên, đâu dễ dàng bỏ qua như thế, bèn kéo tay con gái lại không cho đi, nhất quyết phải giả quyết xong chuyện này mới yên lòng. Hai mẹ con cứ giằng co, lời qua tiếng lại, ông Lục đứng sau lưng vợ vừa can vừa khuyên giải Tôn Hiểu Bạch, Đồng Thuỵ An thì đứng bên cạnh bạn gái, thân mình còn chưa lo nổi, chỉ lí nhí biện minh vài câu.
Xem trò vui được mấy phút, thấy mất hứng, Lục Trình Vũ bèn nói với Đồ Nhiễm:
- Lộn xà lộn xộn, mình về trước đi.
Đồ Nhiễm vậy Lục Trình Trình:
- Đi thôi, đi thôi!
Cả ba ra khỏi phòng, xuống dưới sảnh, Trình Trình trề môi:
- Chưa ăn được gì cả, em vẫn đói.
Đồ Nhiễm liếc Lục Trình Vũ:
- Bảo anh em mời.
Cô bé vỗ tay:
- Hay quá!
Lúc nhìn sang anh trai, cô bé lại ngập ngừng không nói. Cô bé không giỏi thân mật với người khác, huống hồ trong mắt cô bé, những lúc Lục Trình Vũ nghiêm nghị rất nhiều, còn những lúc cùng nhau cười đùa lại cực ít, tuy trong lòng mừng rỡ, nhưng nhất thời cũng không biết phải nói gì.
Đồ Nhiễm lườm Lục Trình Vũ:
- Trước mặt em gái ruột mà mặt mũi cũng sầm sì, ra vẻ ta đây, vui lắm sao? – Sau đó lại cười nói với cô em chồng. – Em cứ níu tay anh ấy mà làm nũng, chắc chắn anh ấy sẽ đồng ý, anh trai em thích nhất trò này của đám con gái đấy.
Lục Trình Trình le lưỡi, từ từ bước tới, cô bé quả nhiên khoác tay Lục Trình Vũ, dè dặt nói:
- Anh, mời bọn em đi ăn nhé.
Anh trai cô cuối cùng không nhịn được nữa, bật cười:
- Được thôi, mọi người muốn đi đâu?
Đồ Nhiễm nói trước:
- Cạnh đây có hàng cá om dưa chua ngon lắm. Chúng ta tới đó ăn đi, bà bầu không được để bụng đói đâu.
Họ vui vẻ ăn xong bữa tối, lái xe đưa Trình Trình về nhà trước, sau đó Đồ Nhiễm nói:
- Bác tài, phiền bác cho tôi qua sông.
Lục Trình Vũ đáp:
- Muộn quá rồi, không chở khách qua sông nữa.
Cô lặp lại:
- Tôi muốn qua sông.
Phía trước có một ngã rẽ, anh khẽ bẻ vô lăng về phía nhà họ, dọc đường anh không nói gì, khi xe gần tới nhà mới lên tiếng:
- Đã muộn thế này rồi mà còn muốn bóc lột người ta, ngày mai anh phải đi làm, còn em thì lại đang nghỉ, ngày mai tự bắt xe về, muốn về lúc nào thì về, đừng bắt anh phải đưa về là được.
Cô phản đối:
- Em nói em muốn qua sông!
Xe dừng lại cô cũng không xuống, ngồi yên tại chỗ, anh chợt cúi xuống ghé sát cổ cô:
- Toàn mùi ớt với mùi dưa.
Chóp mũi anh sượt nhẹ qua thuỳ tai cô như có như không, mấy sợi tóc trước trán lướt nhanh qua gò má cô, cô bất giác rúc sang một bên, khi nhìn lại, đã thấy vẻ mặt anh trở lại như bình thường. Ánh đèn sáng trưng trong xe rọi lên mặt họ, mỗi một biểu cảm dù nhỏ bé của nhau đều rõ mồn một, anh hơi nhướn mày nhìn cô vẻ khiêu khích, như đang đợi cô mở lời.
Cô trầm mặc giây lát rồi mới nói:
- Đừng giả vờ nữa, anh biết em định nói gì.
- Làm khó cho em quá, nhịn bao nhiêu lâu rồi mà mới nghĩ ra. – Anh lại xoay người qua, lần này không chạm vào cô mà chỉ đưa tay tháo dây an toàn cho cô. – Lên nhà trước đã, có chuyện gì vào nhà rồi tính.
Đồ Nhiễm đi sau lưng anh, miệng liến thoắng:
- Thái độ anh như thế nghĩa là gì? Anh cắm sừng cho em còn đối xử với em như thế? Người khác đều biết tỏng, chỉ có mỗi em là ù ù cạc cạc, thật nực cười. Đã nói sinh con xong sẽ bàn bạc chuyện sau này, có mấy tháng thôi mà anh cũng không đợi nổi? Phụ nữ bị cắm sừng cũng rất mất thể diện, lại còn bị chê cười trước bao nhiêu người như vậy, anh bắt nạt người ta quá đáng.
Lục Trình Vũ quả nhiên không nói lời nào, tận đến khi vào nhà đóng cửa lại anh mới quay người nhìn cô:
- Vừa rồi có người nói tuyệt đối tin tưởng, nói thì hay lắm mà không làm được. Anh có bao giờ tra hỏi em những chuyện cỏn con, vặt vãnh này không?
Cô hừ một tiếng:
- Đừng đánh trống lảng, em lòng ngay dạ thẳng, chẳng có gì hổ thẹn để người ta bắt thóp. Anh không hỏi được gì nên mới nói như thế.
Anh cười cười:
- Được, anh hỏi em, người đàn ông lần trước là ai?
Cô ngẩn ra:
- Người đàn ô