Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2202 lượt.
Người của anh, chỉ mình anh mới có quyền phê bình, đánh chó cũng phải ngó mặt chủ chứ.
Cô cấu tay anh:
- Nói rõ ra, ai là chó hả, chửi xéo người ta hả.
Anh túm lấy tay cô, cười:
- Em chẳng phải tuổi chó còn gì?
Đồ Nhiễm không chịu, rút tay về rồi lại gõ lên đầu anh, cả hai nô đùa ầm ĩ một lúc, Lục Trình Vũ đẩy cô ra:
- Đi ngủ đi, ngày mai anh phải đi làm, em cũng đừng thức khuya quá, em không ngủ thì nhóc con trong bụng cũng phải ngủ.
Cô hấm hứ:
- Anh còn nhớ em là bà bầu cơ đấy, lúc ăn cơm còn khiến em phải hút thuốc thụ động[5'> nữa.
[5'> Là hình thức hít khói thuốc không khí do những người hút thuốc phả ra, mà không trực tiếp hút thuốc lá.
Anh ngẫm nghĩ:
- Đúng là anh quên mất, thấy em và người ta tranh cãi với nhau oai phong lẫm liệt, chẳng giống bà bầu tí nào, hôm nay em lại kết thù với người ta rồi.
Cô nhoài ra nằm lên người anh:
- Sợ gì chứ, đằng nào anh cũng đâu có thích họ.
Anh đẩy cô ra:
- Em cũng biết liệu cơm gắp mắm đấy, nhưng mà, với đứa bé trong bụng em thì bọn họ cũng không dám nói gì em trước mặt ông già đâu.
Cô lại nhích sang ôm tay anh:
- Ý anh là nếu đứa bé không còn, thì sẽ giậu đổ bìm leo?
Anh rút tay lại, khẽ đẩy cô ra:
- Đừng nói lung tung.
Đồ Nhiễm gật đầu:
- Đúng thế mà, lần trước đứa bé không còn, anh còn hỏi em đang giở trò gì thế? Đến anh còn thế, huống hồ là bọn họ?
Anh hơi cau mày:
- Anh nói như thế bao giờ?
Thấy cô lại đang từ từ nhích sang, anh vội khuỳnh tay ra để cô cách xa mình một chút.
Cô hơi cáu:
- Làm gì mà anh cứ đẩy em ra mãi thế? Chính miệng anh nói mà cũng không nhớ à?
Lục Trình Vũ hờ hững nói:
- Lời anh đã nói sao lại không nhớ được, chắc chắn anh sẽ không nói những câu vô tâm, thiếu tính người như vậy. – Thấy cô vẫn tức tối trừng mắt nhìn mình, anh đành nói. – Đừng có dính vào người anh như thế, em cứ cọ vào là anh không chịu nổi đâu, lại còn không chịu giải quyết vấn đề thực tế cho anh nữa.
Đồ Nhiễm cười rinh rích, vẫn nhích tới theo ý mình, vùi mặt vào cổ anh, mấy phút sau mới chậm rãi lên tiếng:
- Thực ra… em vẫn luôn lo lắng, nếu lại xảy ra chuyện gì, thì em phải làm sao? Tối nào cũng không được ngủ ngon…
Lục Trình Vũ đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô:
- Thả lỏng ra, đừng nghĩ ngợi nhiều, rất nhiều người có tiền sử xảy thai tự nhiên, sau đó vẫn sinh con bình thường. Anh linh cảm lần này chắc chắn sẽ bình yên vô sự.
Cô ngước mắt lên nhìn anh:
- Nhỡ may thì sao?
Anh lập tức nói:
- Không có nhỡ may.
Cô thở dài:
- Thôi được, để đề phòng nhỡ may, anh phải hứa với em mấy điều kiện, lập tức cai thuốc, học cách nấu cơm cho em ăn, sau này người em phì ra thì không được cười nhạo em, phải tự giặt giũ quần áo của mình, phải thường xuyên dọp dẹp nhà cửa, bát đĩa ăn rồi không được chất đống không rửa trong bồn, phải nhớ cho cá ăn, thay nước, tưới hoa, không được ăn mì ăn liền mãi, còn nữa… – Cô nói một cách nghiêm túc. – Tuyệt đối không được làm những việc khiến em không vui, cho dù là hiểu lầm, cũng không được tiếp diễn.
Anh nhìn cô:
- Được!
Đồ Nhiễm lại nói:
- Anh phải nhớ kỹ đấy, những lời này thông thường em chỉ nói một lần thôi.
Anh im lặng trong giây lát, vẻ mặt trông cực kỳ nghiêm túc, đưa tay vén những sợi tóc xoà trên má cô ra sau tai:
- Anh nhớ ra một chuyện, chuyện này cũng rất quan trọng, phải nói cho em biết… Thực ra qua một thời gian nữa, chúng ta có thể thử làm xem, chỉ có điều phải chú ý tới tư thế, không dùng lực mạnh.
Cô ngẩn người, ra sức đẩy anh ra:
- Đáng ghét chết đi được.
Lục Trình Vũ bật cười, đưa tay khoác vai cô, cả hai dựa trên sofa tiếp tục xem phim. Khi bộ phim sắp kết thúc, Đồ Nhiễm bỗng nói:
- Em lại nhớ ra một chuyện, chuyện của Đồng Thuỵ An bây giờ em nên nói như thế nào vơi Tô Mạt đây, rốt cuộc là nói hay không nói, nói rồi sợ cậu ấy không chịu nổi, không nói, lại không can tâm để cậu ấy bị người ta bịt mắt như vậy? Cả hai đều khó, em đúng là thích lo hão.
Nói xong cô đợi một lúc, không ai trả lời.
Cô ngoảnh sang nhìn, thấy anh ngoẹo đầu trên lưng ghế, mắt nhắm, hơi thở đều đều, đã ngủ tự bao giờ.
Cô dựa vào khuỷu tay ấm áp của anh, ngắm nghía gương mặt nghiêng nghiêng của anh, càng ngắm càng không muốn dời mắt, nhất thời cảm xúc dạt dào, cô bèn nhỏm lên hôn nhẹ vào môi anh.
Tình cảnh này tựa như chỉ xuất hiện trong những cơn mộng mơ thầm kín của tuổi mười bảy, khi tưởng tượng xong, tỉnh mộng rồi, ảo não rồi, thực tế mà cô phải đối diện, vẫn là ánh mắt lạnh lùng, xa cách của anh.
Hôm sau là Chủ nhật, Đồ Nhiễm ngủ tới tận lúc mặt trời đứng bóng mới dậy, mua thêm một ít rau củ quả nhét vào tủ lạnh rồi mới tự về nhà mẹ.
Lục Trình Vũ trực ca tối, quả nhiên giữ đúng lời không đưa cô về. Về việc người đàn ông này có phải mang trong mình tác phong đại hiệp nhất ngôn cửu đỉnh[6'> hay không, cô không nắm chắc, nhưng chí ít cũng có thể khẳng định, anh chắc chắn tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc “không làm được thì sẽ không hứa.”
[6'> Một lời nói nặng bằng chín cái đỉnh đồng, ý nói lời nói nặng