Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

ng nào?
- Chơi vầy cát với em dưới nhà mẹ em ấy?
-… Đồng nghiệp.
Anh lại cười:
- Em nhiều đồng nghiệp thật đấy.
Cô vươn thẳng cổ lên:
- Mấy đồng nghiệp của em có tốt đến đâu, cũng không bằng mối tình đầu của anh được. Hành vi của anh không đàng hoàng đứng đắn, lại đổ cho em không tin tưởng anh. Suốt ngày đi cạnh sông làm gì có ai không ướt chân, bị người ta bắt quả tang còn không dám thừa nhận, anh có còn là đàn ông không?
Lục Trình Vũ thu lại nụ cười, chỉ vào cô:
- Anh nói cho em biết, Đồ Nhiễm, nếu anh muốn cắm sừng em, thì không biết trên đầu em đã có bao nhiêu cái sừng rồi. Anh ghét nhất là bị vu khống, anh làm anh sẽ tự nhận.
Đồ Nhiễm tức tối:
- Em cũng nói cho anh biết, em nhòm ngó của cải nhà anh đấy, không biết em đã cắm bao nhiêu cái sừng sau lưng anh đâu, anh… đứa con trong bụng em cũng không phải là của anh.
Ngực Lục Trình Vũ phập phồng, anh khẽ gật đầu:
- Được, anh tin em, ngày mai đi làm luôn.
Đồ Nhiễm tức điên lên, tiến lên một bước hỏi anh:
- Dựa vào cái gì, em vẫn cứ muốn sinh nó ra đấy.
- Đây là em đang dùng đứa bé để uy hiếp anh phải không?
- Anh… – Cô chỉ tay vào mặt anh, không thốt ra lời.
Anh cười:
- Anh làm sao?
- Anh… – Cô gào lên. – Anh đang dùng bản thân anh để uy hiếp em.
Cả hai đều ngừng lại mấy giây.
Sàn nhà bỗng vang lên tiếng “cộc, cộc”, hình như tấng dưới có người cầm gậy chọc vào trần nhà họ, nhà cũ tường mỏng, không cách âm, chủ nhà tầng dưới lại gào lên:
- Khuya khoắt thế này còn cãi vã gì, có để cho người ta ngủ không hả?
Nói xong, vẫn ra sức chọc.
Lục Trình Vũ túm lấy cái ghế bên cạnh, dộng mạnh một cái xuống sàn, lập tức tiếng gõ ngưng bặt, tất cả lại chìm vào im lặng.
Đồ Nhiễm hít sâu một hơi, không nói gì, không biết phải nói gì. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn sàn nhà, hình như cô phát hiện ra điều gì đó, bèn ngồi thụp xuống sờ sàn nhà:
- Sàn nhà bị lõm cả rồi, sao anh lại ngốc như vậy chứ?
Lục Trình Vũ dịch chiếc ghế sang một bên, khom lưng nhìn, quả nhiên nhìn thấy một vết hõm nhỏ, lớp sơn phủ xung quanh rạn thành một vòng tròn, bào gỗ vểnh lên, mạt gỗ bay lả tả. Anh đưa tay sờ:
- Tồi thật, mới thế đã vỡ rồi.
Vốn dĩ Đồ Nhiễm muốn tiếp tục đay nghiến anh, nhưng lại không nhịn được bật cười, chậm rãi nói:
- Tối nay đúng là không thái bình, ăn một bữa cơm thì cả hai chúng ta đều bị người ta miêu tả như kẻ lưu manh đại xấu xa tội ác tày trời. Thôi thì chúng ta cũng đừng ra ngoài hại người nữa, chi bằng nhường nhịn lẫn nhau, anh cũng đừng lằng nhằng với con nhà người ta nữa, chúng ta lưu manh ở với lưu manh đi, anh thấy thế nào?
Lục Trình Vũ vẫn đang quỳ ở đó nghiêng nghiêng ngó ngó xem làm cách nào sửa lại sàn nhà, khi cô nói xong, anh không tỏ vẻ gì.
Đồ Nhiễm cảm thấy chán chường sầu muộn, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thản nhiên, đứng từ trên cao nhìn anh:
- Hỏi anh đấy, phản ứng một cái xem nào.
Anh phủi vụn gỗ trên tay, đứng thẳng dậy, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên mặt cô:
- Em vừa nói gì? Anh không để ý.
Cô nhìn anh thật lâu:
- Thôi, cũng chẳng có gì.
Cô vào trong thay đồ ngủ, không buồn bật đèn lên, lục lọi mãi mà không tìm thấy đâu, không hiểu có phải đã mang hết về nhà mẹ rồi hay không. Không nén được bực bội, cô bèn rút đại một cái quần thể thao dài và một cái áo phông ra, rồi đóng sập ngăn kéo lại. Cô ngẩng đầu lên, Lục Trình Vũ đang đứng ngoài cửa nhìn cô.
Mặt anh rất nghiêm chỉnh:
- Nếu đã là lưu manh, thì dù thế nào cũng phải lằng nhằng với con gái nhà người ta, không thể có mỗi cái danh hão được.
Lúc đi ra ngoài, cô lấy khuỷu tay huých anh một cái:
- Mặc xác anh.
Anh lại cười:
- Một câu không hợp là phải trả miếng ngay, đúng là không dễ chọc. – Nói đoạn đưa tay kéo cô vào lòng.
Cô giãy ra theo phản xạ, nhưng thấy anh đưa ngón trỏ lên môi khẽ suỵt một tiếng, bèn không giãy giụa nữa, giương mắt nhìn anh, cho tới khi hơi thở nóng rừng rực ập đến, môi hai người khẽ chạm vào nhau thăm dò, bất giác càng hôn càng sâu.
Tay cô vẫn cầm bộ quần áo vừa mới lấy ra, hôn được một lúc, cô đánh rơi nó xuống chân anh.
Anh mở mắt ra, ghé sát tai cô thì thầm:
- Lát nữa tắm nhanh lên, đừng ở trong đó hơn nửa tiếng đồng hồ, nhé?
Đồ Nhiễm nuốt một ngụm nước bọt, bất giác ngơ ngẩn gật đầu.
Anh vẫn ôm cô, cởi từng chiếc cúc áo của cô từ trên xuống dưới, chẳng bao lâu sau, tà áo sơ mi đã bung ra, cô đành đưa tay che lại. Anh lại suỵt một tiếng, trong lúc cô đang ngẩn ngơ, anh cúi đầu hôn lên mặt, lên tai và cổ cô, tay anh lần theo lưng cô luồn vào trong áo, đầu ngón tay khẽ gảy một cái, cởi bỏ sự ràng buộc cho cô.
Cô hừ khẽ:
- Điêu luyện thật.
Anh đáp:
- Sợ em không đợi được… – Vùi đầu vào ngực cô, trắng trợn xoa bóp, vần vò một hồi, anh nghiêng đầu sang thở hắt ra một hơi nặng nề. – Ghê thật! – Anh nói. – Hồi trước bị em kìm nén lâu như thế, bây giờ lại phải nhịn hơn nửa năm trời…
Cô đang ngả đầu trên vai anh thở dốc, nghe anh nói vậy bèn đưa tay ra trêu:
- Hay là cầu xin em giúp em?
Anh rất không đồng ý, bèn