Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.

ông, hai cha con đang căng thẳng. Bà lại là người cởi mở, con đã bảo là bạn, thì bà sẽ coi như bạn bè bình thường của con, không có gì khác. Vừa ăn cơm vừa trò chuyện, cô “bạn bình thường” Tôn Hiểu Bạch bèn điềm nhiên khoe gia sản lấy lòng bà như không, bà thầm thở dài: Cùng độ tuổi như nhau, mà sao khác nhiều đến vậy, cô bé này có phong thái hoạt bát và sự nhạy bén của tuổi trẻ, đáng tiếc đáng tiếc. Rồi bà lại nghĩ: Đứa con dâu ngu xuẩn, cục cằn, thô lỗ kia sao có thể là đối thủ của cô bé này được.
Bà Đồng rất giỏi hoà giải, tình huống khó xử tới đâu, chỉ cần có mặt bà là có thể biến can qua thành tơ lụa[12'>, trừ khi bà không muốn hao tâm tổn trí cho họ.
[12'> Ý dùng biện pháp hoà bình để giải quyết tranh chấp. Can qua là từ cổ chỉ chiến tranh, còn tơ lụa là thứ quý mà hai nước thường dùng để tặng nhau.
Lần đầu gặp mặt tưởng chừng nguy hiểm mà lại suôn sẻ, đợi khách ra về, bà Đồng hỏi con trai:
- Con có nghĩ tới con gái con không?
Đồng Thuỵ An còn chưa kịp mở miệng, ông Đồng đã ở trong phòng gầm lên:
- Thằng chó này mà dám ly hôn thì tao sẽ coi như không có đứa con như mày.
“Thằng chó” là từ nói bậy duy nhất mà ông Đồng có thể nói ra trong cả cuộc đời mình.
Bà Đồng thầm cười lạnh:
- Ông tưởng thế là doạ được nó chắc, thằng út nhà ta không ngờ lại là người lòng dạ quyết đoán, đúng là không giống ông chút nào, tôi là mẹ nó mà cũng nhìn nhầm.
Đồng Thuỵ An nói thẳng:
- Duyên phận giữa con và Tô Mạt đã dứt, con muốn giữ con bé, nhưng chỉ sợ Hiểu Bạch phải thiệt thòi, cô ấy cũng đồng ý cho con nuôi con bé, chỉ có điều phía Tô Mạt lại không chịu.
Những lời này của anh ta vừa bình tĩnh, lạnh lùng, vừa hợp logic, nhưng lại khiến cả gia đình như một nồi nước đang sôi sùng sục.
Tất cả những điều này, đương nhiên Tô Mạt không thể nào biết được. Cô vẫn đưa đón con về nhà bà nội, chỉ đôi khi cảm thấy ánh mắt xóm giềng trở nên soi mói và lảng tránh. Lòng cô đang nặng trĩu, sự nhạy bén và tinh tế thường ngày giờ trở nên qua loa, đại khái, nên không nghĩ ngợi nhiều.
Cho tới một hôm, cô con dâu mới nhà hàng xóm trạc tuổi cô lẳng lặng kéo cô lại, nói khéo mấy câu, lúc ấy cô mới tỉnh ngộ. Tô Mạt chẳng nói chẳng rằng, bế thẳng con ra khỏi nhà bà nội, bố chồng chạy theo gọi cô, mẹ chồng níu lấy cô trong nước mắt:
- Tô Mạt, Tô Mạt, là bố mẹ có lỗi với con, bố mẹ không dạy dỗ con cái tử tế, thằng út giờ thành ra như thế, bố mẹ không quản được nó nữa rồi…
Trước cú sốc nặng nề, Tô Mạt lại vô cùng tỉnh táo, cô bỗng bật cười:
- Xét đến cùng anh ấy vẫn là con của bố mẹ, dù có sai đến không thể nào tưởng tượng được đi chăng nữa cũng vẫn là con của bố mẹ, bố mẹ có thể làm gì anh ấy?
Nói đoạn, cô bế con bỏ đi như bay, tận đến khi phía sau không ai đuổi kịp, bọn họ đều là những người có mặt mũi, đương nhiên chẳng dại gì mà gây ầm ĩ trong khu tập thể trường học. Tô Mạt bế con gái đi tới sân vận động của trường, trong đêm cuối thu lạnh lẽo cô quạnh, nơi đó không một bóng người, cô từ từ ngồi xuống khán đài xi măng, lặng lẽ khóc.
Lâu lắm rồi cô không tới nơi này, sân vận động của trường đại học luôn là nơi người ta nảy sinh ảo tưởng. Nhiều năm trước cô từng học thể dục hoặc yêu đương ở đây, tuổi xuân phơi phới, hy vọng vô hạn. Khi đó cô còn là một cô bé ngây ngô, giờ đã có đứa con của riêng mình, thậm chí, còn phải gánh vác tương lai của nó một mình.
Ngay cả tương lai của bản thân, cô còn không tìm được.
Đứa bé trong lòng cô không hề ầm ĩ, chỉ ngước mắt lên nhìn mẹ, đôi mắt trong veo thuần khiết, như ánh sao trên trời.
Nghe chuyện của Tô Mạt, Đồ Nhiễm thổn thức hồi lâu. Bây giờ đôi lúc cô trở nên đa sầu đa cảm, hay nghĩ ngợi vẩn vơ, không biết là do nội tiết hay hormon khi mang thai nữa.
Có những lúc cô nhìn gì cũng thấy không thuận mắt, có những lúc tâm trạng lại phơi phới reo vui, biến đổi nhanh như chớp, ngăn không được, tránh không xong. Ví như hiện giờ, tâm trạng bi quan, rã rời, lạ lùng bỗng trào dâng, chỉ cảm thấy trên đời này không ai đáng tin, không thể tin ai, ai ai cũng có thể đánh bại bản thân mình, còn mình thì chỉ có thể thúc thủ đứng yên tại chỗ.
Đứa bé trong bụng lại khuỳnh tay đạp chân, cuối cùng cô cũng trải qua giai đoạn yếu đuối dài dằng dặc đầy sợ hãi, lúc này nghĩ tới con gái Tô Mạt, cô lại tràn đầy hoài nghi: Tại sao mình phải sinh con? Mình không có tư tưởng sinh con để nối dõi tông đường, tại sao phải chịu đau đớn, tại sao phải trơ mắt nhìn nó chịu đựng mọi đau khổ? Lẽ nào sinh nó ra chỉ để bịt mồm người xung quanh, chứng tỏ tôi có khả năng sinh đẻ bình thường, chứng tỏ vào độ tuổi kết hôn thích hợp tôi cũng có thể kết hợp với một người đàn ông khá khẩm, tình cảm sắt son, cuối cùng có được một kết tinh tình yêu? Chứng tỏ tôi là một người phụ nữ bình thường, không rũ bỏ được những quy tắc xã hội, cũng sẽ không bị xã hội rũ bỏ?
Có lẽ, hạnh phúc chỉ là hạnh phúc trong mắt người khác, còn bất hạnh lại chỉ có mình mình thấu hiểu.
Tối hôm đó cô về nhà, không về nhà mẹ.
Ánh mắt cô lúc đi thoáng chút ưu thương kỳ lạ, Chu Tiểu Toàn nói:
- Cậu