XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.

chìm đắm quá sâu, Tô Mạt là Tô Mạt, đó là cuộc sống của cậu ấy trải nghiệm của cậu ấy, không ai trong chúng ta có thể thay đổi hay thay thế cậu ấy, chỉ có thể làm một người quan sát tốt bụng. Mình không hiểu tại sao cậu lại âu sầu đến vậy, đừng nghĩ vẩn vơ nữa, bây giờ việc cậu cần làm là dưỡng thai cho tốt.
Đồ Nhiễm biết cô ấy nói đúng. Cô cũng cảm thấy mình buồn cười, nhưng lại không thể khống chế những suy nghĩ trong đầu, cô cho rằng mình nhất định phải quay về một chuyến, cho dù không gặp anh, mà chỉ vào phòng anh, được nhìn thấy những thứ anh đã dùng, những đồ anh đã mặc, chiếc giường anh đã nằm, cô cũng sẽ cảm thấy khá hơn. Cô bỗng nhớ nhung mãnh liệt một người, ý nghĩ này cuồn cuộn tuôn trào, khiến người ta bối rối.
Đứng trước cửa nhà, cô rút chìa khoá ra mở cửa, những âm thanh lạch cạch vang lên không nhỏ, nhưng bên trong lại không có động tĩnh gì, anh không ở nhà.
Ngày hôm nay của cô trôi qua trong mơ hồ, quên không hỏi lịch trực của anh.
Cô nghĩ một lúc rồi đẩy cửa, tai nghe thấy tiếng nhạc rất nhỏ đang vang lên.
Cô lần theo tiếng nhạc, màn hình máy tính trên bàn làm việc phát ra ánh sáng xanh dịu, đang phát bài hát, dịu nhẹ, miên man không dứt.
Lục Trình Vũ đang dựa trên ghế, lặng lẽ nhắm mắt, một tay đặt trên bàn, lòng bàn tay đè lên một cuốn sổ bìa cứng, tay còn lại buông thõng tự nhiên, kẹp một điếu thuốc lá, khói thuốc bảng lảng, tàn thuốc phía trước đã bạc trắng. Cuốn sổ đó đang để mở, riềm sổ có hoa văn cầu kỳ tinh xảo, toát ra vẻ trầm uất nhẹ nhàng.
Cô nhìn bóng dáng nghiêng nghiêng của anh, tựa hồ như anh đang ngủ.
Sau đó bàn tay cầm thuốc của anh khẽ nhúc nhích, đầu ngón tay tuỳ ý gảy điếu thuốc một cách thành thục, tàn thuốc lả tả rơi, gió lùa qua khe cửa, ánh lửa loé lên rồi dần lịm đi.
Qua bức bình phong chạm trổ hoa văn, ánh đèn hắt bóng hình anh lên bức tường nhuốm màu hoàng hôn, như phủ lên đó một sắc thái nhàn nhạt, tiêu điều, loang lổ.
Đồ Nhiễm nhớ bài hát đó, sáng nay cô đã nghe rất nhiều lần, âm thanh vang vọng, lời ca hát: Vẫn là bờ cát trong ký ức! Căn phòng xanh và mặt biển xanh! Anh và em lặng lẽ đối diện nhau! Em nhìn thấy gương mặt mình trong đôi mắt anh! Trong gió lộng ra cùng cất giọng hét! Tên của anh, tình yêu của em…
Đồ Nhiễm khẽ khàng tựa vào cửa, nhìn người đàn ông trong phòng, cho tới khi đứa bé trong bụng khẽ cựa quậy, cô mới định thần lại.
Còn nhớ mười mấy ngày trước đó, lần đầu tiên cô cảm nhận được cái thai cử động, cử động rất nhẹ, như một con cá nhả bọt trong nước. Khi đó cô đang chuẩn bị giáo án trong văn phòng, cảm giác đặc thù lướt qua trong nháy mắt, cô lập tức sững người lại, một lát sau nhớ ra, cô liền gọi điện ngay cho Lục Trình Vũ.
Ở đầu dây bên kia anh cười:
- Đâu có sớm vậy? Chắc là dạ dày co bóp thôi.
- Không phải, là con đang máy, em biết mà. – Cô nói ngay không chút nghi ngờ, lòng thoáng chút ấm ức, một cảm giác ấm ức vì không được thấu hiểu. Cho tới mấy ngày sau, tần suất thai máy càng lúc càng nhiều, cuối cùng trực giác của người làm mẹ đã tạo dựng được uy tín.
Cho dù bình thường, trực giác của cô luôn rất nhạy bén.
Cô xoay người đi, bước về phía sofa trong phòng khách, cô muốn nghỉ một lúc.
Có người gõ bàn phím, tiếng ca ngưng bặt.
Cô ngoảnh đầu lại trong ánh sáng tù mù, thấy Lục Trình Vũ đang ngồi ở đầu kia nhìn mình. Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn bàn lờ mờ, cô không nhìn rõ mặt anh, mặt anh là những đường nét mơ hồ mà gãy gọn. Cô thầm đoán nét mặt của anh, có lẽ là nửa phần thanh thản nửa phần mất mát, như vửa tỉnh giấc khỏi cơn mơ.
Cô cười với anh:
- Anh ngủ à? Em làm anh tỉnh giấc à?
- Không. – Anh đáp. – Không sao hết.
Cô ngừng lại vài giây rồi hỏi:
- Hôm nay phẫu thuật vẫn thuận lợi chứ? Mệt không?
- Cũng ổn. – Anh đứng dậy, tiện tay gập quyển sổ lại, đẩy cánh cửa sổ trước mặt, anh dụi điếu thuốc xuống bệ cửa sổ.
Cô chần chừ vài giây, cuối cùng vẫn tiến lên phía trước:
- Tâm trạng anh không tốt.
Vốn dĩ muốn đặt câu hỏi, ai ngờ lời ra khỏi miệng lại biến thành câu trần thuật.
Anh nghiêng đầu nhìn cô:
- Không phải, anh hơi mệt. – Anh liếc nhìn đồng hồ trên máy tính. – Ngày mai anh trực đêm, hay là hôm nay nghỉ sớm đi, sáng mai anh lái xe đưa em về?
Cô ừ.
Cả hai lần lượt đi đánh răng, rửa mặt, lên giường đi ngủ, mỗi người đắp một chăn, chiếc giường rộng một mét tám, vừa vặn, không thấy chật hẹp.
Cô nằm nghiêng, quay lưng về phía anh. Thời gian mang thai càng dài, cô càng quen ngủ nghiêng. Cô đưa tay xoa bụng, cứ tới đêm khuya yên tĩnh là đứa bé lại trở nên hoạt bát khiến cô không ngủ được, cho dù nhóc con không ngọ nguậy nữa, cô cũng không ngủ được. Cô không muốn nhúc nhích, nhưng bả vai bên dưới bỗng trở nên tê dại.
Lục Trình Vũ bỗng lên tiếng:
- Em vẫn ổn chứ?
Cô giật mình:
- Vẫn ổn. Anh chưa ngủ à?
- Sắp rồi. – Anh nói, sau đó quả nhiên không lên tiếng nữa.
Trong lúc mơ mơ hồ hồ, cô bắt đầu nằm mơ, cô thấy mình cầm mấy quả bóng bay tung tăng dạo chơi trên phố, không cẩn thận để quả bóng tuột khỏi tay bay lên. Bên cạnh