Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.
o?
Cô hỏi ngược lại:
- Anh thì định thế nào?
Không đợi anh trả lời, có lẽ căn bản cũng không có câu trả lời, cô đẩy cửa chính bước ra ngoài.
Lục Trình Vũ vội vơ lấy quần áo tròng vào người, đuổi theo mấy bước rồi lại lộn lại lấy ví tiền và chìa khoá xe, xuống lầu đã thấy cô đang đi như chạy, chẳng bao lâu đã tới cửa tiểu khu. Anh chạy đi lái xe, lúc vòng qua bồn hoa thì bị tắt máy, phải đề hai lần mới nổ, tới khi anh lái xe ra, cô đã ngồi vào trong taxi.
Đồ Nhiễm lặng lẽ ngồi trong taxi, báo địa chỉ, cô không nói gì, bác tài cũng không lên tiếng. Cho tới gần đến lúc xuống xe, bác tài mới nói:
- Này, cái xe đằng sau lạ thật đấy, đi theo chúng ta suốt cả đoạn đường.
Cô trả tiền, vội vã xuống xe, chạy tới nhà Chu Tiểu Toàn gõ cửa cộc cộc, rất lâu không ai ra mở cửa, cô lại gõ tiếp. Chu Tiểu Toàn ở bên trong rống lên:
- Ai thế, bị điên à, nửa đêm nửa hôm, trong nhà không có ai sất, có thì cũng là người chết thôi.
Đồ Nhiễm nói nhỏ:
- Mở cửa mau, mình đây.
Cô nghe thấy tiếng bước chân người đó đi theo lên lầu.
Chu Tiểu Toàn kéo xạch cửa ra, trừng mắt nhìn cô:
- Chị hai à, giờ mới bốn giờ sáng thôi, cậu chạy tới đây làm gì? Ma đuổi đằng sau à?
Cô nhào vào trong, đưa tay sập cửa lại, một lúc sau lại nghe thấy có người gõ cửa, người đó cũng không đợi mà nói luôn:
- Anh, Lục Trình Vũ, mở cửa!
Đồ Nhiễm nói qua cánh cửa:
- Anh vào thì em đi.
Bên ngoài quả nhiên không lên tiếng nữa.
Chu Tiểu Toàn nói:
- Cãi nhau à? Hai cậu cãi thì cãi, chạy đến chỗ mình làm gì, ngày mai mình có một núi việc, mình còn phải đi ngủ nữa.
Đồ Nhiễm ngồi trên sofa chẳng nói chẳng rằng, một lúc sau cô ôm mặt khóc tấm tức. Chu Tiểu Toàn giật mình, sắp xếp lại từ ngữ cả nửa ngày trời rồi mới lên tiếng:
- Xem ra có vẻ nghiêm trọng quá nhỉ, chuyện gì thế?
Khóc một hồi, Đồ Nhiễm chậm rãi nói, như thể đang nói với chính mình:
- Là vấn đề của mình, không trách anh ấy được.
Chu Tiểu Toàn ngơ ngác:
- Cái gì là cái gì?
Đồ Nhiễm ngẩng đầu lên trừng trừng nhìn cô:
- Đều tại cậu hết, vô duyên. Đang yên đang lành mai với mối cái gì? Nếu cậu không nhiều chuyện thì giờ mình cũng chẳng gặp những chuyện này.
Chu Tiểu Toàn đâu dám đôi co với cô, vội nói:
- Ừ, tại mình, tại mình, chuyện đến nước này cũng chẳng biết làm thế nào, cưới đã cưới rồi, con cũng sắp sinh rồi, có chuyện gì thì từ từ nói, để anh ấy vào, hai người nói chuyện nhé.
Đồ Nhiễm ôm đầu:
- Không được, chuyện này không nói rõ được, bây giờ mình không muốn gặp anh ấy.
Chu Tiểu Toàn không biết làm thế nào, lẳng lặng hé cửa ra một chút, thấy Lục Trình Vũ chỉ mặc quần dài áo mỏng ngồi trên bậc thềm ở cửa thì nói nhỏ:
- Ê, vợ anh đang khóc trong này, hay là anh về trước đi, em khuyên nó hộ anh.
Đồ Nhiễm nói chen vào:
- Ai khóc? Cậu đừng nói linh tinh.
Chu Tiểu Toàn vội nói:
- Ờ, nó bảo nó không khóc. – Cô ngoái lại nói với Đồ Nhiễm. – Trời lạnh lắm, anh ấy chỉ mặc một cái áo mỏng, mình bảo anh ấy về anh ấy cũng không về…
Đồ Nhiễm ngồi đó không nói năng gì, tâm sự chất chồng, Chu Tiểu Toàn không hỏi ra nguyên cớ, đành ngồi xuống cạnh cô, ngáp ngắn ngáp dài, một lúc sau không chịu nổi nữa, bèn nói:
- Hai người cứ từ từ cãi nhau đi nhé, mình ngủ thêm một chút, lát nữa còn phải đi làm.
Đồ Nhiễm ngồi thẫn thờ một mình, đầu óc rối bời, cảm thấy mình đúng là đồ thần kinh, lẽ ra không nên chạy đến quấy rối Chu Tiểu Toàn giữa đêm, lại nghĩ ngày mai mình cũng phải đi làm chi bằng về nhà mẹ trước cho xong. Thấy phía chân trời dần hửng sáng, cô bèn đứng dậy bước ra khỏi cửa.
Cửa mở ra, cô thấy người kia vẫn đang đợi ở ngoài, điều này ngoài dự tính của cô, đầu óc lại trở nên mông lung, cô từ từ bước tới. Lần này Lục Trình Vũ không giữ cô lại nữa, cô đi đâu anh đi đó, cô lên taxi, anh bèn lái xe theo sát, không gần không xa. Về đến nhà mẹ, cô vừa bước vào là khoá trái hai vòng. Sau đó cô nghe thấy bên ngoài có tiếng người đang mở khoá, Lục Trình Vũ đẩy cửa bước vào, khẽ đung đưa chìa khoá trong tay:
- Trước khi đi Bắc Kinh mẹ đưa chùm chìa khoá này cho anh. – Anh nói. – Dằn vặt cả đêm rồi, em đi ngủ trước đi, nếu không cơ thể sẽ không chịu nổi.
Cô nói:
- Anh mới là dằn vặt,
Anh ngẫm nghĩ:
- Lúc nào chúng ta nói chuyện tử tế sau, nhưng bây giờ em cần nghỉ ngơi.
Cô không nói gì, rất lâu sau mới ngẩng đầu lên nhìn anh, nói một cách bình tĩnh:
- Rất xin lỗi vì đã đọc nhật ký của hai người, cũng may chưa đọc hết, sau này cũng sẽ không đọc nữa. Em mặc kệ thời gian hai người cùng đi du học đã xảy ra những chuyện gì, cũng mặc kệ những chuyện này anh xử lý có vấn đề gì không, em chỉ suy xét mọi việc đang xảy ra từ góc độ của bản thân mình mà thôi. – Cô ngừng lại, hít sâu một hơi. – Trước đây em cảm thấy mình chưa có cơ hội, nhưng hiện giờ, cho dù anh có cho em thời gian mười năm, hai mươi năm, em cũng không thể nào đối với anh giống như cô ấy, cả đời này, vĩnh viễn em không thể nào làm được. – Cô không kìm được, nghẹn ngào. – Em vĩnh viễn không thể một lòng một dạ nhớ thương một ngườ