The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341977

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.

i giống như cô ấy, em đã qua độ tuổi si tình rồi, những chuyện trước đây đã gặp phải khiến em luôn cảm thấy có những chuyện còn quan trọng hơn cần làm, không thể nào coi chuyện tình cảm này là toàn bộ cuộc sống của mình. – Cô cố nén nước mắt, gắng hết sức để nói thật bình tĩnh. – Chỉ riêng điều này thôi, sao anh có thể cam lòng ở bên em chứ, sao anh có thể hoàn toàn buông cô ấy được? Nếu em gặp một người như vậy, em cũng không buông được…
Cô đưa tay bịt mắt, nhưng nước mắt cứ trào ra qua những kẽ ngón tay.
Lục Trình Vũ đăm chiêu nhìn cô, bất chợt thở dài một hơi nặng nề.
Nghe tiếng thở dài này, Đồ Nhiễm như cảm thấy toàn thân tê dại, đau khổ hoặc vui mừng, hết thảy mọi cảm xúc đều biến mất không dấu vết, tựa hồ như ngăn cách giữa họ không chỉ là một người, mà là trăm sông ngàn núi.
Cô ngừng khóc:
- Nếu anh có dự định khác, em sẽ không cản anh, cản cũng chẳng có nghĩa lý gì, đúng không?
Cô lau mặt, bước vào phòng mình, tìm kiếm thứ gì đó trong ngăn kéo. Một lúc sau cô lấy ra chiếc phong bì mỏng, sau đó từ từ xé tan cả bì thư, cuối cùng vứt vào cái sọt đựng giấy vụn dưới gầm bàn.
Lục Trình Vũ đứng ở cửa phòng nhìn cô.
Cô nói:
- Anh đi đi, em muốn ngủ một lúc rồi mới đi làm.
Cô đưa tay khép cửa phòng, nhưng bị người đứng ngoài nhẹ nhàng chặn lại.
Anh chống tay vào khung cửa:
- Hôm nay em đừng đi làm, ở nhà nghỉ đi. – Anh ngừng lại một lúc. – Anh chỉ nói hai câu, nói xong em hãy ngủ.
Đồ Nhiễm tự biết sức mình không đủ, bèn để mặc anh. Ầm ĩ hơn nửa đêm, ngủ không đủ, tinh thần căng thẳng, người cô đã rã rời. Cô xoay người lại chậm chạp cởi áo khoác, xốc lại chăn đệm, chui vào trong, ngồi dựa vào đầu giường, cúi đầu nhìn bóng anh trên khung cửa.
Rèm cửa sổ trong phòng kép chặt, ánh sáng tù mù, còn trong phòng khách lại sáng trưng. Lục Trình Vũ vẫn đứng ở cửa phòng, không bước vào thêm một bước, giọng anh bình tĩnh và nhẹ nhàng:
- Năm ngoái ra nước ngoài, giữa anh và cô ấy không xảy ra chuyện gì hết. Sau đó viết xong luận văn, mấy người bạn học cùng đi nghỉ hè ở biển, vốn là hai tuần, nhưng anh chỉ ở hai ngày rồi về trước. Đó là điều đầu tiên muốn nói, về bức ảnh kia, anh cũng không biết cô ấy chụp lúc nào.
Đồ Nhiễm lặng lẽ ngồi một lúc, nói nhỏ:
- Cô ấy là ai? Ngay cả cái tên đó anh cũng không nỡ lòng gọi ra à?
Nghe vậy Lục Trình Vũ không khỏi lắc đầu, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ thở hắt một hơi rồi quay lại nhìn cô nói tiếp:
- Điều thứ hai anh muốn nói, anh và Lý Sơ Hạ, ở bên nhau bốn năm, chia tay ba năm. Khi đó còn đang đi học, nói một câu khó nghe, thì trừ danh phận, cũng không khác gì sống chung…
Cô ngắt lời anh:
- Rốt cuộc anh định nói gì?
Anh khẽ húng hắng, một lúc sau mới nói:
- Tối qua anh nhận được nhật ký của cô ấy, đã xem, đều viết những chuyện trước đây. Xem xong những thứ đó, cũng giống như em nói, anh không thể không nghĩ ngợi gì, về việc này anh không muốn gạt em.
Cô ừ một tiếng:
- Em biết, anh đâu phải là gỗ đá, sao có thể không tâm trạng, không nghĩ ngợi, huống hồ tình cảm của hai người trước đây tốt đẹp như vậy, có nghĩ ngợi cũng là chuyện thường tình. Còn về chuyện giữa chúng ta, là em đã cố gượng ép…
Lục Trình Vũ tiến lên một bước, đang định nói gì đó thì điện thoại trong túi quần bỗng rung lên rì rì.
Anh lấy ra xem, rồi nghe máy, đó là một cậu sinh viên anh hướng dẫn. Cậu bác sĩ thực tập đưa ra một lô một lốc câu hỏi, anh nhẫn nại trả lời, cậu ta còn ấp úng định hỏi thêm, anh nói:
- Tôi trực ca tối, tới lúc đó rồi nói. Không quá gấp thì đừng gọi điện nữa.
Vừa cúp máy, điện thoại còn chưa kịp nhét vào túi quần đã lại rung lên bần bật, anh lại nghe, vừa mở miệng đã quát:
- Mẹ kiếp, mới sáng ngày ra cậu gọi cái gì mà gọi, sau này không có chuyện gì thì đừng gọi điện cho tôi.
Ở đầu dây bên kia, Lôi Viễn sững sờ:
- Thằng ranh này thích ăn đạn hả, lâu lắm rồi tôi không quấy rầy cậu, định mượn xe cậu thôi, sao vừa mở miệng đã chửi um lên thế?
Lục Trình Vũ lạnh lùng:
- Thế nhé, cúp máy đây.
Lôi Viễn còn đang kêu ê ê, Lục Trình Vũ đã cúp điện thoại. Anh quay người lại nhìn, Đồ Nhiễm đang nằm trên giường, cả người rúc trong chăn, chỉ để một cánh tay ra ngoài. Anh bước tới, khom người xoa đầu cô, sau đó đặt tay phủ lên mu bàn tay cô. Cô rụt tay lại, uể oải nói:
- Chuyện của hai người em có thể hiểu được, thật đấy. – Anh đi đi. – Cô ngừng mấy giây rồi lại nói. – Thứ Bảy này cô ấy cưới.
Anh hạ giọng nói khẽ:
- Đừng nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng như thế được không? Bây giờ tâm trạng em hơi kích động, cứ thế này mãi không tốt cho con, anh xin lỗi còn không được sao?
Cô nói:
- Sao anh lại xin lỗi? Em cũng không biết anh sai điều gì?
Anh nói:
- Mặc kệ tại sao, em giận tức là phải có lý do.
Cô nói:
- Bây giờ em đang giận chính mình, không liên quan đến người khác. Ban đầu, ngay bước đầu tiên đã sai rồi, sau đó càng lúc càng sai, người mắc sai lầm luôn phải gánh chịu hậu quả, rất bình thường. Mình em thì không sao, chỉ cảm thấy tội cho đứa bé, sau này em sẽ đối xử với nó