XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1940 lượt.

rõ cái nào quan trọng hơn cái nào chứ. Bây giờ nhiệm vụ hàng đầu của em là điều chỉnh cảm xúc của mình, chăm sóc con cái, nhiệm vụ của anh là kiếm tiền nuôi gia đình, những chuyện khác đều là vớ vẩn hết.
Nghe anh nói vậy, Đồ Nhiễm lại nổi cáu, bụng bảo dạ anh nói một câu nhẹ nhàng, tử tế không được à? Phụ nữ cần dỗ dành chứ không phải suốt ngày bị anh lên giọng chê bai như vậy. Cô lên tiếng:
- Con em nuôi, anh không cần phải lo.
Anh ngước mắt nhìn cô:
- Thế thì phải ra toà rồi. Hơn nữa, một tí tiền của em thế làm sao nuôi con được? Sinh lực con người có hạn, hai người còn chẳng ăn ai huống hồ chỉ là một mình em?
Đồ Nhiễm ngẫm nghĩ:
- Nếu anh đã muốn có con như thế, em cũng chẳng tranh với anh, anh muốn làm sao thì làm. Em đi rồi, anh vẫn còn có thể tìm một cô gái trẻ, đẻ thêm cho anh vài đứa con trai, chẳng phải anh rất thích con trai là gì? Một đứa sao đủ được? Phải đẻ nguyên một đội bóng rổ mới đủ.
Lục Trình Vũ cười:
- Đẻ lắm thế để làm gì, anh nuôi sao nổi, có phải nuôi Đào cốc lục tiên[10'> đâu. Hơn nữa… – Anh ra vẻ nhẩm tính. – Anh mà dẫn con ra sân khấu thì 24 ngọn đèn đối diện tịt ngóm hết[11'>, bây giờ làm gì còn cô gái chưa chồng nào chịu làm mẹ kế nữa.
[10'> Sáu anh em ngộ nghĩnh trong tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ của nhà văn Kim Dung, tuy già nua, xấu xí nhưng suy nghĩ lại ngây thơ như trẻ con.
[11'> Trong gameshow truyền hình Phi thành vật nhiễu (tạm dịch: Không thật lòng chớ đến quấy rầy. – Một dạng trò chơi mai mối tình cảm cho những người chơi độc thân) của Trung Quốc, 24 người chơi là các cô gái độc thân sẽ dùng cách bật đèn hoặc tắt đèn để quyết định người chơi nam có được đi vào vòng trong hay không. Ở đây ý của Lục Trình Vũ muốn nói, nếu họ ly dị khi đi tìm vợ, anh sẽ bị loại ngay từ đầu.
Đồ Nhiễm tỏ ý khen gợi:
- Coi như anh cũng tự biết mình biết người đấy, vậy thì đừng mang con theo nữa.
Anh nói đầy vẻ nghiêm túc:
- Một mình anh đi, đèn đóm cũng tắt hết.
Cô nhất thời không suy nghĩ kịp:
- Sao lại thế? Điều kiện của anh đâu có kém vậy?
Lục Trình Vũ nói:
- Chính vì điều kiện quá tốt, nên mấy cô gái trẻ sợ lòng tự trọng bị tổn thương, so với việc anh diệt họ, chi bằng họ diệt anh trước.
Đồ Nhiễm không nhịn được nữa bật cười, miệng lại nói:
- Anh đúng là đáng ghét.
Anh bỗng hỏi:
- Có phải vì em quá biết sức mình, nên muốn diệt anh trước phải không?
Cô sững người, lập tức nói:
- Chẳng lẽ lại cấm không cho phụ nữ không có cảm xúc gì với anh chắc?
Anh nhìn cô:
- Người không có cảm xúc mà em cũng chịu lấy, chuyện ly hôn lại nói ra nhẹ tênh như vậy, từ đầu đến cuối em chưa bao giờ nghiêm túc cả.
Cô lại nổi nóng:
- Rõ ràng chuyện ly hôn đều do anh tự đề cập tới, giờ lại đổ hết lên đầu em, chẳng ra thể thống gì, anh thì nghiêm túc hơn em được bao nhiêu?
- Anh đề cập đến bao giờ, chỉ thấy em suốt ngày lải nhải đòi ly hôn. – Anh ngẫm nghĩ. – Là thế này, trong tay anh có mấy sinh viên, ai học hành nghiêm túc, ai láng quáng, anh đều biết hết. Nội dung học đều giống nhau, nhưng láng quáng với anh thì anh láng quáng lại, với những người không nghiêm túc với mình mà anh còn hao phí công sức nữa thì thật không đáng.
Đồ Nhiễm còn muốn nói gì đó thì đã nghe thấy anh nói:
- Còn một chuyện này em nên biết, đàn ông ghét nhất là phụ nữ cứ suốt ngày mở miệng ra là đòi chia tay với ly hôn, lần này không tính, nhưng lần sau em mà nói nữa, anh sẽ coi là thật.
Cô cũng không chịu kém cạnh:
- Phiền anh lần này coi là thật luôn đi, em không đợi được đến lần sau.
Lục Trình Vũ nhìn cô, không nói gì, kéo ba cái ghế trong phòng lại bên giường em bé rồi xếp cạnh nhau, ngả người lên đó, đắp chiếc áo khoác lên rồi mới nói:
- Tranh thủ ngủ một lúc đi, đợi lúc nào tinh thần em minh mẫn thì đến gặp anh nói lại chuyện này, anh sẽ đồng ý.
Tay Đồ Nhiễm đang cầm cái gối, thật muốn quăng thẳng qua đó:
- Chẳng có gì để nói cả, chúng ta đã ở riêng lâu như vậy rồi, ở riêng hai năm, toà sẽ cho là tình cảm vợ chồng đã rạn nứt.
Anh nhắm mắt chẳng nói chẳng rằng.
Cô lại nói:
- Bao giờ con ra viện, em vẫn ở chỗ mẹ em, anh không được tới đó ngủ qua đêm, hôm nào em đóng gói hết đồ đạc của anh lại, anh mau đến mà xách về nhà.
Anh vẫn không nói gì.
Chẳng bao lâu sau, cô cũng cảm thấy chẳng có nghĩa lý gì, tâm trạng hụt hẫng, chán chường, toàn thân đau đớn, nhức nhối, ngồi không được, dựa không xong, một mình cô đành chật vật từ từ nằm xuống nghỉ ngơi. Mới vừa nhắm mắt lại, cô bỗng lại nhớ ra điều gì, do dự một lát rồi vẫn không nén được mà hỏi nhỏ:
- Nằm đấy sao mà ngủ được, hay là anh qua đây nằm một lát đi?
Lần này Lục Trình Vũ lại trả lời, giọng nói thoáng chút ngái ngủ mơ màng:
- Không cần đâu, em ngủ đi.
Cô lặng lẽ nằm xuống, cả đêm mơ mơ màng màng, ngủ không yên, thấy anh dậy hai, ba lần, đo nhiệt độ, thay bỉm, pha sữa cho con và gọi y tá tới thay bình truyền.
Trời vừa mờ sáng, anh lại ra ngoài mua đồ ăn sáng về, khẽ khàng gọi cô dậy, bảo cô để ý tình hình con trai, sau đó vội vã đi làm.
Đồ Nhiễm vâng