Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
i cùng nhận xét:
- Vẫn giống bố hơn, giống lắm ấy. Chẳng lẽ hồi nhỏ Lục Trình Vũ cũng có phong cách shota[12'> này, lớn lên rồi sao lại biến thành gã mặt đơ[13'> vậy nhỉ?
Đồ Nhiễm suỵt cô nàng.
[12'> Shota là từ bắt nguồn từ truyện tranh Nhật Bản, chỉ những bé trai đáng yêu dưới 12 tuổi.
[13'> Nguyên văn là “người đàn ông liệt cơ mặt”: cũng là một từ bắt nguồn từ truyện tranh Nhật Bản, chỉ những nhân vật nam đẹp trai nhưng lạnh lùng, ít biểu lộ cảm xúc trên mặt nên bị ví với “cơ mặt bị liệt”.
Chu Tiểu Toàn vội nói:
- Tiểu Tiểu Lục nhà các cậu đương nhiên sẽ không như thế, tính nó giống cậu, gặp ai cũng cười, đáng yêu biết bao, thật đấy.
Hai cô gái chui vào phòng ngủ rúc rích với nhau mãi, Chu Tiểu Toàn không kìm chế được bèn buôn chuyện.
- Thực ra Tô Mạt cũng rất quyến rũ, ly hôn chẳng bao lâu mà bên cạnh đã có anh chàng đẹp trai theo đuổi, hình như là ông bạn luật sư của chồng cậu… có điều hai người bọn họ chắc vẫn đang trong thời kỳ mập mờ, mấy lần mình bắt gặp anh chàng kia đưa cô ấy về nhà, dáng vẻ họ nói chuyện trông lúng túng lắm…
Nghe được chuyện này Đồ Nhiễm vốn dĩ còn rất vui, nhưng giờ lại hơi ngỡ ngàng. Cô hỏi lại:
- Có thật là tay luật sư đó không?
Chu Tiểu Toàn quả quyết:
- Lúc bị mình bắt gặp, cậu ấy thẹn thùng giới thiệu, đúng là luật sư mà. Cậu ấy thì quen được mấy luật sư chứ? Mình đoán chắc là người mà chồng cậu giới thiệu.
Đồ Nhiễm hỏi:
- Có phải đeo kính, trông thư sinh, cao ráo, khoảng tầm 30 tuổi không?
Chu Tiểu Toàn ngẫm nghĩ rồi gật đầu:
- Cậu lo lắng cái gì thế? Cậu ấy nên quen nhiều đàn ông mới phải, gỡ rối tình thế.
Đồ Nhiễm trầm ngâm:
- Không phải, hình như người ngày có một mối tình đầu ở nước ngoài, mấy năm nay hai người họ vẫn giữ liên lạc, vẫn còn vương vấn lắm.
Chu Tiểu Toàn không đồng ý.
- Thế thì đã sao, xa như thế, tình cảm cũng cạn hết rồi.
Đồ Nhiễm lắc đầu:
- Gia đình anh ta rất gia giáo, như hoàn cảnh Tô Mạt hiện giờ liệu có thể phát triển lâu dài với anh ta sao? Hơn nữa, đàn ông tuổi này đều thực tế, kết hôn chắc chắn phải cân nhắc tới điều kiện của nhà gái… Mình lo Tô Mạt quá thật lòng với chuyện này, ngộ nhỡ có chuyện gì thì không ổn.
Chu Tiểu Toàn cười:
- Cậu cả nghĩ quá, đều là người trưởng thành cả rồi, cần gì hôn nhân ràng buộc, nam hoa nữ ái rất bình thường mà.
Đồ Nhiễm nói:
- Nam hoan nữ ái, với đàn ông thì là hoan lạc nhất thời, nhưng với phụ nữ lại là tình yêu lâu dài, cụm từ này ai nghĩ ra thế nhỉ, nhìn xem người ta nói chuẩn biết chừng nào. Tính tình Tô Mạt thế nào đâu phải cậu không biết, nói thật, mình thật sự lo cậu ấy coi người ta là cái phao cứu mạng.
Nghe cô nói vậy, Chu Tiểu Toàn dần cảm thấy có lý, bèn hỏi:
- Người đó nhân phẩm thế nào? Không ra sao à?
Đồ Nhiễm ngẫm nghĩ:
- Cũng không phải, phải cái hơi nhiều chuyện, rất biết lo lắng, cũng coi là đàn ông bình thường. Cậu biết đấy, chính là kiểu đàn ông rất bình thường, cho nên bọn họ đôi lúc sẽ cần có thứ gì đó để bù đắp lại.
Câu nói này của Đồ Nhiễm, nếu để Lôi Viễn nghe thấy, có lẽ anh ta sẽ khá tán thành, mà cũng chỉ tán thành nửa câu sau:
Đương nhiên anh ta cho rằng, mình là một người đàn ông bình thường, có những ưu khuyết điểm không thể khống chế và không thể xoá nhoà được của con người cũng là một chuyện hết sức hợp lý, ví dụ như do dự khi lựa chọn, ví dụ như một sự bồng bột về mặt tâm lý nào đó dẫn đến bồng bột về mặt sinh lý.
Vì thế, chiều thứ Sáu hôm ấy, khi Tô Mạt mang quần áo đã giặt sạch tới văn phòng cho anh ta, anh ta đã hôn cô một cách thăm dò.
Cô rất thẹn thùng, nhưng không lảng tránh, cả hai đều vô cùng dè dặt.
Khi đó trời vừa sẩm tối, đồng nghiệp đã tan làm và ra về hết, trong văn phòng anh ta dày đặc lớp sương mù nhàn nhạt tím, mọi vật đều mơ hồ không rõ, tận đến khi bước lại gần, anh ta mới có thể dùng ánh mắt phác hoạ kỹ lưỡng đường nét khuôn mặt cô. Làn da cô vẫn trắng như vậy, màu trắng mong manh, mẫn cảm, làm nổi bật mái tóc dài đen nhánh, lay động lòng người, anh ta rất thích.
Anh ta hôn cô, như chuồn chuồn lướt nước, sau đó xiết chặt eo cô, muốn tiến thêm một bước, nhưng Tô Mạt sống chết không chịu. Hai người giằng co một lúc, anh ta không khỏi nản lòng, buông cô ra quay về ngồi sau bàn làm việc, còn cô ngồi ngay ngắn trên cái sofa dài sau màn sương, cúi đầu không nói.
Hai người họ giống như quan hệ giữa luật sư và thân chủ, điều không phù hợp duy nhất, là trong phòng thiếu ánh đèn.
Cuối cùng không chịu nổi sự im lặng của cô, anh ta lại bước tới ngồi xổm xuống trước mặt cô, khẽ hỏi:
- Rốt cuộc em nghĩ như thế nào, có thể nói cho anh nghe không?
Tô Mạt buông một tiếng thở dài rất khẽ, thoạt tiên cô nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó mới quay lại nhìn anh ta và nói:
- Anh phải biết, với tình hình của em hiện giờ, mỗi một bước đi không chỉ phải chịu trách nhiệm với bản thân, mà còn phải chịu trách nhiệm với con em, cho nên, dù chỉ nửa bước cũng không thể sai lầm…
Lôi Viễn nhìn cô một lúc lâu rồi từ từ đứng thẳng dậy, dường như cô đang chờ đợi sự khẳng định của