Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.

anh, còn anh ta đang chờ đợi điều gì? Có lẽ là sự yếu mềm nhất thời của cô, hoặc là sự chuyển biến tiếp theo. Anh ta bỗng không muốn đợi thêm nữa, đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô, dịu dàng nói:
- Đi thôi, anh đưa em về nhà.
Là một người mẹ trẻ mới chưa được bao lâu, Đồ Nhiễm đã cảm thấy nuôi con chẳng dễ dàng gì, đường xa gánh nặng.
Vừa mới xuất viện về nhà, rốn Đá Cuội lại bị chảy máu, may sao thím giúp việc mà ông nội thằng bé thuê về rất có kinh nghiệm, khiến họ không cần phải lo lắng. Sau đó bà Vương Vĩ Lệ và thím giúp việc lại hục hặc nhau vì mấy chuyện lặt vặt, khiến thím ấy tức giận từ chối làm tiếp, chỉ nhận lương tháng này rồi bỏ đi mất biệt.
Sau đó họ thuê thêm mấy cô bảo mẫu nữa, trong thời gian thử việc đều không vừa ý, bà Vương Vĩ Lệ rất không quen với việc có người lạ lởn vởn trong nhà, lại tuyên bố là một mình bà có thể trong cháu được, vì thế Đồ Nhiễm cũng dần dần từ bỏ ý thuê người về giúp.
Tiếc là bạn nhỏ Lục Thừa Tông lại chẳng biết điều, gặp hết chuyện này đến chuyện nọ, lúc thì mặt mũi nổi mẩn, lúc thì cảm lạnh ho hắng, người lớn chạy theo cu cậu cả ngày, cả đêm không được nghỉ ngơi. Đúng thời điểm này, sức khoẻ Đồ Nhiễm đã phục hồi tương đối, thấy bên Lý Đồ bận quay cuồng, trước đó người ta cũng khá chăm sóc cô, mà bản thân cô cũng muốn kiếm thêm chút tiền, vì thế bèn đồng ý giúp cậu ta xử lý văn bản hợp đồng hoặc liên hệ điện thoại với khách hàng.
Bà Vương Vĩ Lệ tuổi đã cao, không được nghỉ ngơi đủ thì bức bối trong lòng, hơn nữa sự háo hức ban đầu khi mới trông cháu dần trôi qua. Thêm nữa, mỗi lần bà bế cháu xuống lầu đi dạo, người trong tiểu khu lại hỏi bà là bà nội hay bà ngoại mà nhiệt tình, nhẫn nại với cháu thế. Sau khi biết được câu trả lời, họ lại hỏi tiếp sao bà nội không trông cháu?
Mỗi lần như vậy, bà lại cảm thấy cực kỳ mất mặt. Vừa mệt vừa bực, tâm trạng càng lúc càng tồi tệ, không chỉ mặt nặng mày nhẹ với con gái, mà ngay cả con rể và nhà thông gia bà cũng oán thán, hễ không vừa lòng là bắt đầu cằn nhằn.
Đồ Nhiễm biết mẹ mình vất vả, nhưng lại chẳng còn cách nào khác, đành lựa lời khuyên giải, hoặc lúc nào ra ngoài làm việc lại mang về mấy bộ quần áo mà bà thích.
Miệng thì trách con gái tiêu tiền bừa bãi, nhưng bà Vương Vĩ Lệ vẫn thầm vui trong lòng, chỉ có điều khi niềm vui qua đi, bà vẫn thấy ấm ức.
Dần dà, Đồ Nhiễm cũng chẳng biết phải làm sao:
- Bà nội Đá Cuội đã qua đời lâu rồi, cho dù có muốn trông cháu cũng không thể được.
Bà Vương Vĩ Lệ hấm hứ:
- Ông nội nó không phải đã lấy thêm vợ bé rồi còn gì? Đó không phải là bà nội thì là gì?
Đồ Nhiễm cười:
- Đó đâu phải là bà nội, đó là bà tổ cô nhà họ, giao thằng bé cho bà ta, con và Lục Trình Vũ không yên tâm.
Bà Vương Vĩ Lệ vẫn cấm cẳn:
- Không yên tâm hay là người ta không muốn trông? Đừng nói người nhà họ, ông nội thằng bé đến thăm cháu mà cũng cứ như chơi với con chó, con mèo, mẹ thấy đến cả thằng Vũ đối với con ruột mình cũng rất bình thường. Thằng bé ho như thế cũng chẳng thấy nó chau mày lấy một cái, còn không cho đi viện, uống thuốc lại không có tác dụng, sao có thể để đứa bé tí xíu như thế này chịu chứ? Cũng chẳng biết nó bận cái gì nữa, hai, ba ngày chẳng thấy mặt mũi đâu, để thằng bé mang họ Đồ luôn cho rồi.
Khi nói những lời này, có lẽ bà chỉ muốn xả giận chứ không hề nghĩ tới cảm nhận của người bên cạnh, nhưng Đồ Nhiễm nghe vậy, khó tránh khỏi mủi lòng, chỉ có điều cô không thể hiện ra, vẫn an ủi mẹ:
- Con rể mẹ đã chẳng nói rồi còn gì, thằng bé bé thế này dễ bị đờm, qua giai đoạn ốm đau là ổn thôi, chỉ cần không sốt là không sao. Bây giờ anh ấy đang bận xét chức danh, muốn kiếm thêm chút tiền nuôi con, trong tay lại có mấy bệnh nhân nặng, công việc cũng rất vất vả.
Bà Vương Vĩ Lệ hừ một tiếng, không nói không rằng, một lúc sau lại lắc đầu:
- Dù sao con người chồng con mẹ cũng nhìn không thấu, mẹ sống hơn nửa đời người rồi, cũng chưa gặp được mấy người như vậy, tuổi trẻ mà bụng dạ thâm sâu, chủ kiến lớn, khiến người khác không nhìn rõ được suy nghĩ. Mẹ vẫn luôn quan sát, nó cũng chỉ thể hiện một chút cảm xúc mấy hôm Đá Cuội mới ra đời thôi, những lúc còn lại thật sự khiến người ta không nắm bắt được. Về phương diện này, con cũng không phải là đối thủ của nó, cẩn thận cả đời lại bị người ta bắt chẹt đấy.
Đồ Nhiễm không nói gì.
Có lẽ bà Vương Vĩ Lệ đã gãi đúng chỗ ngứa, càng cố nói thêm:
- Con gái nhà người ta đều biết xót mẹ mình, cô ngốc nhà ta lại cứ bắt mẹ phải làm con ngựa già, có nghĩa lý gì chứ, cháu bà nội tội bà ngoại, là người ngoại tộc, sau này vẫn là con cháu nhà người ta.
Đồ Nhiễm nghe vậy rất khó chịu, đành giở giọng đùa cợt:
- Mẹ, hay là thế này, mẹ bảo với Lục Trình Vũ mau gọi mẹ đẻ anh ấy từ dưới mồ mà dậy mà trông cháu?
Bà Vương Vĩ Lệ trừng mắt lườm cô, bụng bảo dạ mình không nói lại được với con bé này, nhưng lại không cam lòng, vẫn cằn nhằn thêm một chặp.
Đồ Nhiễm nghe mãi cuối cùng cũng thủng ra, ý của bà Vương Vĩ Lệ là em trai Đồ Loan của cô cũng phải tính đến chuyện tìm vợ rồi, con gái bây giờ đều nhìn xem nhà


Polaroid