Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.
như vậy cũng tốt hơn là ôm một bụng hy vọng rồi lại thất vọng hết lần này đến lần khác. Dần dà, lại trở nên giống như đang giận dỗi nhau.
Tối hôm đó, Đồ Nhiễm cùng Lý Đồ mời khách hàng đi ăn uống, khi xong việc vẫn còn sớm, dù nhớ con nhưng cô lại không muốn về nhà. Vậy là từ nhà hàng đi ra, cô rẽ mấy con phố, tìm một quán bar vắng vẻ để vào.
Thấy cũng không còn sớm nữa, Lý Đồ không yên tâm, đành đi theo cô.
Đồ Nhiễm gọi cho mình một ly rượu, thấy Lý Đồ đến cũng rót cho cậu ta một ly:
- Cậu đi theo làm gì? Tôi đang giải sầu đây.
Nghe giọng nói của cô có phần chán chường, Lý Đồ hỏi:
- Chị gặp chuyện gì phải không?
Cô nói:
- Chẳng có chuyện gì, chỉ là nhàm chán nên đóng cửa tự kiểm điểm bản thân ba ngày thôi.
Lý Đồ cười:
- Nói nghe xem nào, kiểm điểm cái gì?
Đồ Nhiễm ngẫm nghĩ rồi lên tiếng:
- Tôi thu lợi từ chỗ người ta lại còn muốn cả tình cảm của người ta nữa, chỉ đơn giản như thế thôi, một câu, hai chữ, tham lam.
Lý Đồ nói:
- Chị thu lợi từ chỗ em, lại còn muốn tình cảm của em ư? Được, chị lấy đi, em dâng cả hai tay luôn.
Đồ Nhiễm bật cười:
- Cậu thì cho tôi lợi ích gì chứ, tiền công lẹt dẹt. Thôi, không nói nữa, nói ra cậu cũng không hiểu đâu.
Lý Đồ liếc cô:
- Không phải chuyện chồng chị hồi xưa từng yêu con gái rượu của Viện trưởng Lý đấy chứ?
Đồ nhiễm ngỡ ngàng:
- Sao cậu biết?
Lý Đồ cười:
- Bệnh viện của họ có gì mà em không biết đâu, chuyện này bên đó đồn đại ra trò đấy, xem ra là thật rồi. Họ còn bảo cô gái đó vì vị kia nhà chị mà thủ thân như ngọc, sống chết không chịu lấy chồng, một cô gái tốt biết bao, chuyện này lũ đàn ông bọn em nghe mà còn cảm thấy cực kỳ cảm động.
Đồ Nhiễm nói:
- Cậu cố tình bôi bác tôi phải không?
Lý Đồ cười hềnh hệch:
- Con gái rượu nhà Viện trưởng Lý chẳng phải đã kết hôn rồi sao. – Cậu ta lại hạ giọng hỏi. – Chẳng lẽ bây giờ lại có tin mới?
Hay là chị muốn có tình cảm của anh ta, nhưng anh ta đã trao tình cảm cho người khác, không thể…
Đồ Nhiễm lườm cậu ta:
- Không có, chồng tôi đối với tôi rất tốt, đặc biệt có khả năng chịu đựng tôi, nếu không nửa đêm nửa hôm tôi đã phải ở nhà trông con rồi, làm gì còn thời gian rảnh rỗi mà chạy ra ngoài chơi?
Lý Đồ lại liếc cô:
- Chị trông cái vẻ bao che này của chị, chua lè. – Cậu ta giở giọng đùa cợt. – Có một số chuyện, người vợ luôn là người biết cuối cùng, chị phải đề phòng điểm này.
Đồ Nhiễm đá cho cậu ta một cước.
Lý Đồ đưa tay chỉ vào cô cười:
- Chị mà không giương giương tự đắc trước mặt em thì em cũng đã chẳng nói thế, em không quen nhìn thấy chị đắc ý.
Hai người cười đùa một hồi, bất giác đã muộn, Lý Đồ lái xe đưa cô về nhà. Trời đêm tuyết rơi lả tả, rơi lên những đụn tuyết cũ đang dần ngả màu bên đường.
Xe tiến vào cổng tiểu khu rẽ vào con đường nhà mẹ Đồ Nhiễm, dưới ngọn đèn phía xa có một người đang chầm chậm thả bước, khi tới gần, mới nhìn ra là bố Đá Cuội.
Đồ Nhiễm sửng sốt, lại thấy Lục Trình Vũ đang mặc chiếc áo khoác cô mua hôm đó, rất vừa vặn. Chỉ có điều anh không đeo khăn quàng cổ, cũng không đeo găng tay, chiếc áo đó xem ra cũng chẳng giữ ấm được là mấy, tối nay gió lại mạnh.
Chiếc xe từ từ lướt tới, Lục Trình Vũ đứng phía trước nhìn hai người bọn họ, toát ra khí chất một người chặn nơi biên ải, ngàn quân khó địch.
Lý Đồ nói:
- Đang đợi chị à?
- Ừ.
Cậu ta lại nói:
- Muốn xuống xe?
- Ừ.
Lý Đồ cười cười, cuối cùng hỏi một câu:
- Anh ta có yêu chị không?
Đồ Nhiễm sững sờ, phút chốc cảm thấy từ ấy quá xa lạ, khiến người ta nghe mà vô cùng chán ghét, vô cùng quái dị, bất giác bật cười theo.
Lý Đồ thu nụ cười lại, nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc.
Đồ Nhiễm ngậm miệng, không nói năng gì.
Lý Đồ bỗng cài số lùi, chiếc xe lùi thẳng ra cửa, rẽ ngoặt, nhanh chóng phóng ra khỏi cửa tiểu khu, quá trình rất lưu loát.
Đồ Nhiễm túm lấy nắm trần:
- Cậu làm gì thế?
Lý Đồ nhìn con đường phía trước:
- À, giúp chị trêu anh ta tí.
- Nhưng cậu làm thế chẳng có tí khí thế nào cả, trông cứ như lưu vong đào tẩu ấy.
Lý Đồ mím môi, không nói không rằng, cứ nhìn mãi con đường phía trước.
Đồ Nhiễm nói:
- Đề nghị cậu dừng xe, tôi muốn xuống xe.
Lý Đồ từ tốn nói:
- Tôi bây giờ, rất không hài lòng để chị xuống xe.
Đồ Nhiễm nhìn cậu ta:
- Tối nay tôi uống hơi nhiều, nói năng có hơi linh tinh.
- Chị toàn uống nước lọc.
- Vậy thì là cậu uống nhiều, tôi sẽ không để bụng, cậu mau dừng xe lại đi.
Lý Đồ không thèm đếm xỉa đến cô, rất lâu sau mới thở dài, rẽ vào bên đường, từ từ dừng xe lại, nghiêng đầu nhìn cô:
- Đau lòng rồi? Kém cỏi.
Đồ Nhiễm không nói gì.
Lý Đồ lại nói:
- Xử lý vấn đề tình cảm không tốt, chị có biết nguyên nhân là ở đâu không?
- Ở đâu?
Lý Đồ bĩu môi:
- Không nói cho chị biết.
Đồ Nhiễm lườm cậu ta, xuống xe rồi sập mạnh cửa lại, chiếc xe phóng vụt qua người cô như một tia chớp, cuộn lên một đám bụi tuyết.
Đồ Nhiễm thở phào, vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối tung. Lúc này cô mới nhận ra mình đã bị vứt lại ở một nơi xa xô