Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341890
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.
gì?
Lục Trình Vũ bị cô làm cho tức điên, nghiến răng nhả ra bốn chữ:
- Càn quấy bậy bạ.
Đồ Nhiễm cũng nổi xung, cả hai không ai chịu nhìn ai, không ai chịu nhường ai.
Đồ Nhiễm vừa tức giận, vừa nhìn người ta thả diều. Có một người chạy mãi trên bờ cát mà con diều vẫn không bay lên được, cô nhìn mãi, nhìn mãi, thấy khoái chí trên nỗi đau khổ của người khác, bất giác phì cười.
Lục Trình Vũ xoay đầu nhìn cô, cô vội thu nụ cười lại, đanh mặt nhìn anh chằm chằm, không chịu nao núng. Anh cứ nhíu mày nhìn cô, rồi lại buông một câu:
- Mẹ kiếp, đúng là anh chẳng biết làm thế nào với em.
Cô lập tức đốp lại:
- Anh đừng có chửi thề nữa được không? Anh nhìn lại giọng điệu này, vẻ rnặt này của anh rồi thử tự soi gương xem, anh có biết thái độ này của anh khiến người ta rất tổn thương hay không?
Anh phản bác:
- Em nói chuyện thì không làm tổn thương người khác à? Cái gì là tìm ông bố vợ làm viện trưởng? Em đang nghi ngờ nhân phẩm của anh.
Cô nói:
- Em nghi ngờ đấy thì sao, em nhắm vào của cải nhà anh đấy thì sao, em dùng con để uy hiếp anh đấy thì thế nào? Anh muốn làm thế nào thì tùy anh.
Lục Trình Vũ thở phì phò, vung tay lên chỉ vào mặt cô, rồi lại hạ xuống:
- Chả sao cả, anh chịu hết, thế đã được chưa?
Anh như vậy khiến cô sững sờ, một lúc mới nói nhỏ:
- Đúng thật là, anh làm sao mà phải tự làm khổ mình như thế, em đâu có gí dao vào cổ anh.
Một lúc lâu anh không nói gì, rồi bất chợt hạ giọng nói:
- Khổ hay không là do em nghĩ, đầu anh vẫn đang ở trên cổ của anh, em không thể cứ dùng đầu óc em để suy nghĩ thay cho anh được.
Cô cúi gằm:
- Không phải, em đang đứng ở góc độ của anh để nhìn nhận thay cho anh, em cảm thấy anh đang tự làm khổ chính mình.
Anh nhìn cô, ánh mắt dịu hẳn đi:
- Anh nói thế này với em nhé, hai chúng ta ở bên nhau cũng chỉ có hai năm ba tháng, trừ đi một năm anh không có mặt, thời gian còn lại mỗi người đều bận rộn việc riêng, thường xuyên mấy ngày không gặp mặt…
Cô lí nhí chêm vào một câu:
- Anh cũng biết thế à?
Anh không đếm xỉa đến cô mà tiếp tục nói:
- Trong đó em mang thai hơn chín tháng, Đá Cuội đã ra đời được bốn tháng, tổng cộng là một năm một tháng, vì thế bất kể anh làm điều gì, em hoàn toàn có thể nói đều là vì con. Có lúc anh từng nghĩ, đứa bé này có lẽ tới hơi sớm một chút, hai ta nên có thêm thời gian để thích ứng lẫn nhau.
Nghe anh nói vậy, cô vô thức cúi đầu nhìn Đá Cuội đang nằm trong xe. Cửa xe mở he hé, cậu nhóc con vẫn đang yên ngủ, gương mặt nhỏ xíu bầu bĩnh hơi cau lại, không biết đang mơ thấy điều gì.
Lòng cô không thoải mái:
- Chuyện của con, em hoàn toàn không hối hận, cho dù mới đầu anh nghĩ khác, thì em cũng sẽ tự mình sinh con ra, sẽ tự nuôi con.
Anh ngắt lời cô:
- Anh đang nói chuyện tử tế với em, sao em lại lôi chuyện ấy vào?
- Em lôi chuyện gì vào?
Anh nói:
- Cái gì là mới đầu nếu anh nghĩ khác? Anh nghĩ thế nào? Em lại đem đầu anh cắm trên cổ em rồi, có cho người ta nói không hả?
Đồ Nhiễm cũng nói:
- Anh mới không cho người khác nói ấy, em cũng đang nói theo ý anh thôi, là tại anh quá nhạy cảm thì có.
Lục Trình Vũ đứng một lúc, chẳng nói chẳng rằng, tới khi cảm xúc dần lắng lại, anh mới lên tiếng:
- Hôm nay không nói nữa, cả hai đều đang giận, càng nói càng không ra gì. – Anh thọc tay vào túi áo, đưa mắt nhìn bờ cát phía không xa, con diều kia cuối cùng cũng đã bay lên được, càng bay càng cao, anh lại chậm rãi lên tiếng – … Chuyện Lý Sơ Hạ, hồi còn trẻ đúng là anh rất lông bông, cô ấy rất tốt, là vấn đề về phía anh… Nếu thật sự anh còn có gì với cô ấy thì cũng không cần phải đợi tới tận bây giờ.
Tim Đồ Nhiễm đập dồn dập, cô bất giác nuốt nước bọt, xiết thật mạnh tờ giấy trong tay.
Mặt trời dần ngả về tây, gió sông lành lạnh, Đá Cuội khẽ hắt hơi một cái.
Cô sực tỉnh, lập tức đóng cửa xe lại rồi nói:
- Phải đi thôi.
Anh ừ một tiếng, nhưng không cất bước, hình như anh đang nghĩ gì đó nhưng lại không lên tiếng, sau đó mở cửa, ngồi vào xe.
Suốt chặng đường, cả hai không nói năng gì, Đá Cuội cũng không tỉnh giấc, rất yên tĩnh.
Tới trước nhà mẹ vợ, Lục Trình Vũ mới nói:
- Anh lên nói chuyện với mẹ.
Đồ Nhiễm nghĩ một lúc rồi nói:
- Giờ mà nhìn thấy anh có khi mẹ lại càng giận hơn, lại bảo chúng ta ly hôn, em không đảm bảo mình sẽ không đồng ý. Là em có lỗi với mẹ, cả đời này mẹ chưa từng giận dữ như vậy.
Anh không nói gì.
Cô xuống xe bế con, Đá Cuội đang nửa mê nửa tỉnh, vùng vằng mấy cái rồi khóc toáng lên.
Anh nói:
- Để anh đưa hai mẹ con tới cửa.
Cô nói:
- Không cần đâu. – Rồi tiếp. – Túi xách của em với bình sữa của Đá Cuội để quên ở đó rồi.
Anh hiểu ý:
- Bây giờ anh sẽ quay về lấy, lát nữa mang tới cho em.
Đồ Nhiễm bế con lên lầu, mở cửa ra, nhưng bà Vương Vĩ Lệ lại đóng cửa phòng ngủ. Cô biết bà không muốn gặp mình, đành cho con ăn no rồi sắp xếp cho con xong xuôi, sau đó mới vào bếp nấu bữa tối. Khi mọi thứ đã chuẩn bị đâu ra đấy, trời ngả tối, cô mới đẩy cửa bước vào, gọi mẹ ra ăn cơm. Bà không màng