Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341887
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1887 lượt.
i câu nào.
Bà Vương Vĩ Lệ hừ lạnh:
- Sau này chỉ mình con chịu thiệt thòi.
Bà tức tối, không thèm đếm xỉa đến ai, nhấc chân đi thẳng ra ngoài, con rể gọi lại, bà cũng chẳng màng, cho đến khi bước ra cửa mới thấy ông Lục đang đứng bên ngoài.
Bà Vương Vĩ Lệ giật mình, không biết ông ta đã nghe được bao nhiêu.
Ông già một tay bế cháu, một tay kéo bà lại hòa giải:
- Bà thông gia, bà đừng giận vội, có gì từ từ nói, có phải bọn trẻ không hiểu chuyện nên làm bà giận không? Thanh niên bây giờ toàn thế cả, vợ chồng hục hặc là chuyện thường ngày ở huyện, đừng mắng tụi nó, có gì thì dạy lại…
Bà Vương Vĩ Lệ cười lạnh:
- Con ai người ấy dạy. Con tôi tôi hiểu, nó ở trước mặt người khác rất hiểu chuyện, chỉ có ở trước mặt tôi là không hiểu chuyện thôi. Tôi chỉ không hiểu, con tôi rõ là một đứa tử tế, gả đến nhà người ta, sinh cả con cho người ta rồi, một lòng một dạ sống yên ổn, sao vẫn còn bị người ta ức hiếp, vẫn phải để ý nét mặt của người khác là sao?
Ông Lục cũng điếng người, xung quanh cũng chỉ có mấy người đó, ông không khỏi cười sượng sùng:
- Chuyện… chuyện này sao lại nói vậy?
Bà Vương Vĩ Lệ thở hắt ra:
- Chuyện này thì ông thông gia đừng hỏi tôi, phải hỏi người nhà ông ấy?
Ông Lục quay sang nhìn con trai, rồi lại nhìn con gái, đang lúc ngờ vực thì bà Vương Vĩ Lệ lắc đầu, bước ra cổng chính. Ông Lục đành bước lên phía trước nói hết nước hết cái, bà Vương Vĩ Lệ một là niệm tình ông bình thường đối đãi chu đáo, không tiện làm căng với ông, hai là cũng muốn chừa lại đường lui cho con gái, đành miễn cưỡng viện ra một cái cớ:
- Ông đừng giữ tôi nữa, tôi thật sự có việc phải đi, con trai tôi từ Bắc Kinh về không có chìa khóa vào nhà, tôi phải vội về xem thế nào.
Thấy bà vẫn còn chưa nguôi giận, ông Lục cũng đành xuống nước, gọi tài xế đến, dặn dò đưa bà về an toàn.
Tầng dưới ồn ào náo loạn, tầng trên đâu có lý nào không nghe thấy, bàn mạt chược đã giải tán từ lâu, đợi bà Vương Vĩ Lệ về rồi, mấy người đó mới thong thả đi xuống.
Ông Lục đang định hỏi con trai mình tại sao lại đắc tội với mẹ vợ, lại thấy con trai hỏi con dâu:
- Sao? Đã xảy ra chuyện gì?
Đồ Nhiễm không nói gì, chỉ chằm chằm nhìn ngọn lửa trên bếp. Nước trong nồi đã sắp cạn, đáy nồi kêu lục bục, cô cũng không có phản ứng gì, Lục Trình Vũ thò tay tắt bếp.
Anh lại quay sang em gái mình:
- Nói, xảy ra chuyện gì?
Lục Trình Trình hết sức sượng sùng. Cứ cuống lên là cô bé lại ấp úng không nên lời, lại thấy chị dâu đang đứng đó, dáng vẻ tủi thân, cô bé nhất thời không biết phải làm sao. Cô nghĩ chuyện này bất luận thế nào cũng phải nói cho rõ, đang định kể lại rành mạch ngọn ngành thì lại bị ánh mắt Lục Trình Vũ làm cho ngưng bặt.
Lục Trình Vũ đầu óc nhanh nhạy, nhìn vẻ mặt của vợ cộng thêm những lời mẹ vợ vừa nói lúc nãy, đại khái cũng đoán được mấy phần.
Đá Cuội cũng làm nhặng xị lên theo, có lẽ là vì thấy mẹ đang ở ngay trước mặt nên không chịu theo ông nội nữa, giãy giụa đòi nhào về phía Đồ Nhiễm, nhưng thấy mẹ không đoái hoài gì đến mình, cậu nhóc bèn òa khóc.
Đồ Nhiễm sực tỉnh, vội đón lấy cậu nhóc vỗ về, an ủi, cô muốn nói gì đó với mấy người trước mặt, nhưng chẳng nói nổi lời nào, chỉ cảm thấy đứa con trên tay nặng hơn trước đây, cô bế nó khá là vất vả.
Lòng cô thoáng tê dại, cô thầm nghĩ, trong tất cả mọi người ở đây, chỉ có mình là người ngoài, dù nói điều gì cũng chả có nghĩa lý gì, cho dù nói, thì có những lời cũng không đến lượt cô lên tiếng. Nghĩ vậy, cô cố nén nước mắt, chỉ chào ông Lục một câu:
- … Bố, Đá Cuội buồn ngủ rồi, con đưa cháu về trước vậy.
Tiếng “bố” này, cô gọi một cách hết sức nhọc nhằn.
Ông Lục cũng không biết phải làm sao cho ổn, ông cảm thấy trông cô con dâu này thật đáng thương, đã đến nước này rồi mà nó vẫn còn khách sáo chào hỏi mình, cũng thật hiếm có. Ông vội khách sáo đáp lại, đáp xong rồi mới nhớ ra, không thể để người ta cứ thế mà về được, còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì cơ mà? Nếu nó bế cháu ông đi một mạch không về nữa thì làm sao?
Ông cuống quýt quay sang nhìn con trai.
Lục Trình Vũ không thèm để ý đến ông, kịp thời nắm tay vợ mình lại.
Đồ Nhiễm khẽ giằng ra, nhưng lại càng bị nắm chặt hơn. Lòng bàn tay anh rất nóng, giống như hơi nước đang bốc lên mù mịt, nhưng lại hun nóng cô một cách cứng nhắc.
Anh dúi chìa khóa xe vào tay cô:
- Vào trong xe đợi anh.
Trong giây lát, cô không lên tiếng, anh lại nhấn mạnh từng câu từng chữ:
- Xin em đợi anh!
Cô khựng lại, rồi nhận lấy chùm chìa khóa.
Lục Trình Vũ nhìn ra cửa sổ, cho tới khi Đồ Nhiễm và đứa bé đã lên xe, ngồi vào ghế phụ lái, anh mới quay đầu lại, vẫn hỏi em gái mình:
- Chuyện gì? Nói!
Nhìn đám người Tôn Huệ Quốc lố nhố thò đầu vào xem trò vui như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình, Lục Trình Trình nổi giận, lại thấy Đồ Nhiễm đã đi khỏi nên cô cũng chẳng cần e dè gì nữa, tức tối nói:
- Mấy người kia vừa rồi nói chị Nhiễm Nhiễm cái này cũng không tốt, cái kia cũng không tốt, đúng lúc bị dì Vương nghe thấy, dì Vương tức quá nên đánh chị Nhiễm