Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1879 lượt.
hỏ, chuyện nhỏ thành không.
Lại có một buổi tối, Đồ Nhiễm về nhà thì thấy bà Vương Vĩ Lệ đang thu dọn đồ đạc cho Đồ Loan quay lại Bắc Kinh. Thu dọn xong xuôi, bà lôi ra một cái va li to, nhét quần áo của mình vào. Đồ Nhiễm giật mình, tưởng bà lại lên cơn giận dỗi gì, bèn hỏi:
- Mẹ, mẹ đang làm gì thế?
Bà nói:
- Mẹ lên Bắc Kinh ở với em con mấy ngày.
Cô ấp úng:
- Thế cháu ngoại mẹ phải làm thế nào bây giờ, mẹ có giận thì giận, nhưng đừng bỏ mặc Đá Cuội chứ ạ.
Bà trừng mắt nhìn cô:
- Con nói linh tinh gì thế? Mẹ sợ em trai con lái xe đường dài không an toàn, con xem nó gầy tong teo như thế, mới về được có mấy ngày đã lại đi, còn chưa bồi bổ sức khỏe cho tử tế, mẹ phải đi theo giám sát nó. Hơn nữa, chẳng phải là con còn được nghỉ phép năm sao? Con cứ nghỉ trước đi, chịu khó trông thằng bé mấy hôm, nếu con không xoay xở nổi thì bảo bố mẹ chồng con giúp một tay. Con yên tâm, bây giờ họ đang xuống nước, việc gì cũng phải cúi đầu trước mẹ, không tranh thủ thì phí ra, cũng để cho họ nếm thử sự nhọc nhằn của việc trông trẻ con. – Bà hừ một tiếng. – Tốt nhất con cứ quẳng thằng Đá Cuội cho nhà họ, mặc hai ông bà già ấy xoay xở, chết sao nổi, mẹ xem họ có dám không chăm sóc thằng bé cho tốt không? Thằng Đá Cuội mà thiếu một cọng tóc, thì e là con trai họ sẽ tới liều mạng với họ.
Đồ Nhiễm nói:
- Sao bây giờ thái độ mẹ lại quay ngoắt 180 độ thế?
Đồ Loan đứng cạnh đó cười hềnh hệch:
- Mấy hôm trước anh rể đến đây, chị hai đi làm nên không biết.
Quả thật Đồ Nhiễm không biết.
Đồ Loan lại nói:
- Anh rể em nói mấy câu, chị có muốn biết hay không? Xìa chút gì ra đây thì em nói cho.
Đồ Nhiễm nói:
- Nếu mày không nói, chị sẽ mách mẹ chuyện mày đến náo loạn đám cưới nhà người ta.
Mặt cậu chàng biến sắc:
- Gì cơ, gì cơ, chị nói lung tung gì thế?
Đồ Nhiễm nói:
- Có gì mà chị không biết đâu, mày giấu được chị chắc? Cô dâu họ Quan tên là…
Đồ Loan lập tức bò đến trước mặt cô:
- Anh rể bảo mẹ nếu có giận thì đánh anh ấy chứ tuyệt đối đừng đánh chị. – Thằng nhóc lại níu lấy cô bằng vẻ mặt cực kỳ đau khổ. – Coi như em cầu xin chị, mau làm lành cho xong đi, nếu không mẹ lại suốt ngày quấy rối em…
Bà Vương Vĩ Lệ quả nhiên đi cùng xe con trai tới Bắc Kinh. Hôm đi bà rất vui, gặp ai cũng nói con trai tôi lái xe về Bắc Kinh ở nhà mới, thực ra làm gì có nhà mới nào.
Đồ Nhiễm xin nghỉ phép nửa tháng, nhưng không gửi Đá Cuội tới nhà họ Lục mà tự mình trông con. Hai ngày đầu còn ổn, mọi thứ bình thường, chỉ hơi bận một chút, cũng không có thời gian nghĩ ngợi những chuyện khác.
Còn về phía Lục Trình Vũ, cô không có thời gian gọi điện cho anh, anh cũng không nói sẽ tới thăm.
Buổi chiều, cô em chồng đi làm về tới thăm hai mẹ con, đưa cho Đồ Nhiễm hai thứ, nói là anh hai em bảo mang đến cho chị.
Đồ Nhiễm đưa mắt nhìn, một là tấm biển xe tạm thời mà Lục Trình Vũ dùng hồi trước, số LU527. Một là một miếng ngọc trắng chạm hình hai con chuột nhắt. Đồ Nhiễm nghĩ, miếng ngọc này vốn là đồ của nhà mình, bây giờ vật hồi chủ cũ là ý gì, chẳng lẽ thật sự muốn ly hôn với mình sao?
Thấy cô đăm đăm nhìn miếng ngọc, Lục Trình Trình đưa tấm biển số xe tới trước mặt cô, cười khúc khích:
- Chị, sao chị không nhìn cái này này?
Đồ Nhiễm không hiểu:
- Anh em bảo em mang cái này cho chị làm gì? Cất công bảo chị vứt hộ cho à?
Trình Trình vội nói:
- Không được vứt, nhất định phải giữ lại, bao nhiêu là ý nghĩa kỷ niệm thế này. – Rồi cô bé lại nói. – Lúc đầu em nhìn cũng chẳng hiểu gì cả, sau này mới hiểu ra.
Đồ Nhiễm ngắm kỹ một lúc, mặt bỗng đỏ ửng lên[9'>.
[9'> LU527, LU có thể hiểu là phiên âm của từ Lục trong Lục Trình Vũ, còn 527 (wu er qi) đọc lên giống “Tôi yêu vợ” (wo ai qi).
Sau khi Trình Trình ra về, thời tiết biến đổi, trời nổi gió, đổ mưa, nhiệt độ giảm gần mười độ, giống hệt như tiết xuân hàn.
Ban đêm Đồ Nhiễm ngủ say quá, Đá Cuội đạp chăn ra, sáng hôm sau bắt đầu hắt xì, sau đó là ho, cuối cùng bị sốt, bệnh phát triển rất nhanh.
Đồ Nhiễm bế con tới khám ở Trung tâm Bà mẹ và Trẻ em tỉnh, bác sĩ chẩn đoán là bị viêm amidan, kê cho thuốc hạ sốt và kháng sinh dạng bột, uống ngay tại chỗ nên cơn sốt cũng hạ được một chút.
Đồ Nhiễm đắn đo không biết có nên gọi điện cho bố thằng nhóc không, nghĩ đi nghĩ lại rồi vẫn gọi, nhưng không ai nghe máy.
Cô bế con về nhà, người đã mệt phờ. Cô giúp việc nghỉ Tết đến giờ vẫn chưa quay lại, cô đành phải giải quyết vấn đề ăn uống của thằng bé trước rồi mới đến lượt mình. Chỉ tiếc nhà bếp luôn lạnh lẽo, đến nấu một bát mì tôm cô cũng lười, chỉ lôi một hộp sữa tươi trong tủ lạnh nhấp mấy ngụm cho xong.
Cô lại ra kiểm tra con, thấy thằng bé đã đỡ hơn, lòng cô mới nhẹ nhõm được một chút, chẳng bao lâu sau thì ngủ thiếp đi cùng cậu bé.
Khi tỉnh lại, trời đã tối, cô vô thức đưa tay sờ lên mặt con, lúc này mới phát hiện ra nhiệt độ không hề giảm, thằng bé trong lòng cô nóng như một hòn than, hình như nhiệt độ còn cao hơn cả trước lúc đi khám.
Tim cô đập thình thịch, chỉ sợ mình lại lơ đễnh không để ý được con