Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
n đầu tiên ra ngoài hẹn hò, đang ăn uống ngon lành trên bàn ăn, Trương Thuần ấp úng lên tiếng:
- Thực ra hồi trước anh tên là Trương Thuần Dương, lúc làm hộ khẩu, cán bộ hành chính cẩu thả, viết sót một chữ…
Anh ta lại nói tiếp:
- Thực ra tên anh cũng đầy tiêu chuẩn đàn ông đích thực đấy, Thuần, ờ, Dương, anh không nói nữa, em hiểu mà.
Lý Sơ Hạ chán chường trong lòng, miệng nói:
- Đàn ông đích thực không phải nói ra miệng là thành.
Khi đó cô ngại có người mai mối nên đồng ý hẹn hò thử, sau lần đó lại có ấn tượng, một người đàn ông nở nụ cười ngượng nghịu lại có phần tươi mới động lòng người.
Nhưng sau khi cưới, anh ta lại nói:
- Đàn ông đích thực, đã làm là thành.
Bạch Phương Phương
Một hôm, trong khoa có một nữ thực tập sinh – điều này khiến các bác sĩ ngoại khoa giữ nhiệm vụ giảng dạy khá đau đầu, ai nấy đều từ chối, còn mấy cậu nam thực tập sinh thành tích kha khá một chút đều đã bị họ phân chia gọn ghẽ.
Trong khoa Ngoại, sự kỳ thị giới tính không hiếm gặp. Nguyên do không có gì khác, những sinh viên nữ dù lý thuyết có xuất sắc đến mấy, một khi bước vào phòng mổ, đa phần là vào đứng ra nằm, khả năng chịu đựng mặt tâm lý của họ có khi còn không bằng mấy bạn học nam hay phải thi lại.
Vì thế bọn họ muốn có nam sinh hơn, thêm một cô gái là thêm một rắc rối.
Đương nhiên, trước khi tới, Bạch Phương Phương không hề hay biết, cô đã bị mấy tên đàn ông đó rủa thầm không biết bao nhiêu lần.
Người đàn ông ờ một tiếng:
- Viện phó Trương giới thiệu đến à?
Cô gật đầu.
Người đàn ông ngẫm nghĩ:
- Vừa khéo, lát nữa có một ca mổ, cô cũng vào xem cùng. – Nói đoạn, anh ta đưa bệnh án cho cô. – Đọc trước đi cho quen.
- Sư huynh…
- À, tôi họ Lục.
Bạch Phương Phương gặp lại Lục Trình Vũ một lần nữa là trong ca mổ, anh mổ chính, cô là phụ mổ hai, phụ trách kéo panh.
Bộ đồ phẫu thuật màu xanh da trời mặc một lần và khẩu trang y tế bọc kín lấy người, chỉ để lộ ra hai con mắt. Bạch Phương Phương cảm thấy ánh mắt bác sĩ mổ chính quá mức mạnh mẽ và nghiêm nghị, cô vốn dĩ đã hơi hoang mang, giờ bị anh nhìn một cái, lòng càng thêm thấp thỏm.
Toàn bộ đèn không bóng[1'> được bật sáng, công tác chuẩn bị gọn gàng ngăn nắp, trong căn phòng mổ như một hang tuyết, chỉ có tiếng các dụng cụ vang lên lạnh lẽo.
[1'> Đèn không bóng được chế tạo trên cơ sở hiện tượng phản xạ và triệt tiêu ánh sáng, được sử dụng trong phòng mổ do không tạo bóng đen, giúp các bác sĩ nhìn rõ các bộ phận cần phẫu thuật.
- Kể chuyện cười nhé. – Bác sĩ mổ chính bỗng dưng lên tiếng. – Một hôm bà vợ bị ốm, không thể tham dự vũ hội hóa trang, ông chồng bèn đi một mình. Sau đó bà vợ đỡ ốm hơn, thấy không yên tâm về chồng mình, bèn đeo mặt nạ đi dự. Bà vợ biết mặt nạ của chồng mình là gì, bà ta tìm một lúc thì phát hiện ra ông chồng đang nhảy múa với một đám con gái. Bà vợ tức tối đi tới, kéo ông chồng lại, vừa nhảy vừa tán tỉnh, sau đó hai người tới một nơi không người làm mấy chuyện riêng tư. Xong xuôi, bà ta liền về nhà trước để nghỉ ngơi. Buổi tối, ông chồng ngất ngưởng trở về, vừa vào cửa đã nói, hôm nay tôi chẳng đi đâu, chỉ uống rượu suốt buổi tối với mấy ông bạn. Bà vợ đương nhiên hỏi ông ấy, hôm nay ông không gặp chuyện gì vui à? Ông chồng nói, tôi không gặp, nhưng một ông bạn của tôi thì gặp, ông ấy mượn mặt nạ của tôi nên gặp được chuyện tốt.
Nghe xong bác sĩ gây mê cười:
- Chủ nhiệm Lục, cái chuyện cười này anh kể bao nhiêu lần rồi?
Cô y tá đứng cạnh đó cũng nói:
- Chủ nhiệm Lục quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu chuyện cười nhạt thếch đó.
Bác sĩ mổ chính cười khẽ:
- Mọi người không chịu nói gì nên tôi đành nói mấy câu nhảm nhí, cứ tỏ ra nghiêm túc thế làm gì?
Không khí trong phòng mổ tức thì nhẹ nhõm hơn nhiều.
Mấy năm nay Bạch Phương Phương chỉ mải cắm đầu cắm cổ học hành, nghe mấy câu chuyện cười này, phản ứng chậm hơn hẳn người ta một nhịp, tới khi cô hiểu ra thì người khác đã cười xong từ lâu. Cô lấy làm lạ, bất giác quay sang nhìn bác sĩ mổ chính, lại thấy mọi người đều không có gì khác thường, hẳn là đã quen với những câu chuyện cười kiểu này.
Hiện giờ, bệnh nhân nằm trên giường mổ bị u huyết quản lồng ngực, bất kỳ lúc nào cũng có khả năng xuất huyết cao.
Bác sĩ gây mê đã tiến hành gây mê cho bệnh nhân, mọi thứ đã chuẩn bị đâu vào đấy. Vậy mà khi thuốc mê gần hết tác dụng, sự cố mà mọi người lo lắng vẫn xảy ra. Cục u máu trên miệng vết thương bỗng bục ra, máu bắn phọt ra ngoài.
Bạch Phương Phương chỉ thấy trước mặt một màu đỏ lòm, mùi máu tanh xộc vào mũi, mặt vừa ẩm ướt vừa nong nóng, cô thét lên một tiếng, chân nhũn ra, ngã phệt xuống đất.
Khi cô định thần lại, tia máu của bệnh nhân đã được kịp thời xử lý, hiện tượng xuất huyết đã nhanh chóng ngừng.
Cô cố gượng đứng dậy, lúc này mới nhìn thấy tình hình của bác sĩ mổ chính cũng chẳng khá hơn mình là bao. Quần áo, khẩu trang, trên trán đều lấm tấm vết máu, chỉ có điều người ta chẳng thèm nhíu mày lấy một cái, làm hết nhữ