Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.
iờ em thông minh biết bao, thi đâu đỗ đấy. Sau này hãy gọi em là Tiến sĩ Đồ.
Anh xiết chặt cô vào lòng:
- Đồ Nhiễm, em chỉ được cái mồm, nịnh anh làm trâu làm ngựa cho em.
Nhưng đến một ngày, ông Lục cũng không thể trông con cho họ được nữa, bởi vì trong nhà lại ầm ĩ lên, nguyên do là vì hai vợ chồng Tôn Hiểu Bạch.
Khi đó Tô Mạt mới ra đi, Đồng Thụy An và Tôn Hiểu Bạch đã kết hôn. Nhưng hai năm nay, bụng Tôn Hiểu Bạch vẫn không có động tĩnh gì, sau đó bà Tôn Huệ Quốc sốt ruột quá bèn ép hai vợ chồng đi kiểm tra. Kết quả cho thấy, phía vợ không có vấn đề gì, nhưng người chồng có bệnh về tuyến tiền liệt.
Tôn Huệ Quốc nổi trận lôi đình, bà ta chửi cái thằng Đồng Thụy An kia, hồi xưa chẳng phải đã sinh một đứa con gái với người khác rồi sao, sao tới nhà này lại không được?
Bà ta còn phao tin, bất kể dùng phương pháp gì, trong vòng một năm nếu không có con thì sẽ đá đít anh ta đi, cùng lắm là bồi thường mười mấy, hai mươi vạn, gà không biết đẻ trứng thì giữ lại làm gì?
Tôn Hiểu Bạch đương nhiên không chịu, hai mẹ con liền gây gổ với nhau.
Không ai trông con giúp, vợ chồng cô đành phải tự mình trông.
Một thời gian trước, phía viện thông báo họ có thể chuyển nhà.
Bệnh viện xây mấy tòa nhà, họ được phân cho một căn hộ. Hiếm khi cả hai vợ chồng đều rảnh rỗi, vừa trông con vừa ở nhà thu dọn đồ đạc. Sách vở của cả hai sắp chất cao như núi, những đồ bỏ đi vứt sang một góc, những thứ cần đóng gói vứt sang một góc, còn những thứ đang dùng đến thì xếp riêng. Nhưng Đá Cuội nghịch quá, cầm cái xe tải đồ chơi chở nọ chở kia xếp lên dỡ xuống, làm lẫn lộn hết cả. Cuối cùng cậu chàng còn chơi trò xé sách.
Đá Cuội kéo ra được một quyển nhật ký, đang định mở ra xé thì bị mẹ giật lấy.
Cô lên giọng dạy con:
- Cái này tuyệt đối không được xé, nó là bảo bối của bố đấy.
Lục Trình Vũ ngó sang nhìn, lập tức cốc cho cô một cái đau điếng. Anh lại rút mấy quyển khác trong đống sách ra, xếp thành một tập cho vào cái thùng giấy định cất ở tầng hầm.
Đồ Nhiễm xoa đầu:
- Nhét vào đấy á, anh chẳng biết trân trọng gì cả.
Anh liếc cô:
- Không thì để ở đâu, gửi trả lại chắc?
Cô nói:
- Anh muốn vợ chồng nhà người ta ly tán à? Người ta đang có bầu đó.
Anh không thèm đếm xỉa đến cô.
Cô bước tới ôm eo anh:
- Cứ giữ lại cẩn thận, khi già rồi nó cũng là một đoạn hồi ức. Nếu hồi trẻ mà có người viết nhật ký cho em, em cũng sẽ giữ lại cẩn thận, mỗi lần cãi nhau với anh em sẽ lấy ra xem để an ủi con tim bị tổn thương của em. Thật đấy.
Anh quay sang nhìn cô, rồi lại cốc cho cô một cái.
- Không được đánh người, con nó bắt chước thì không tốt… – Cô độp lại anh. – Sau này khi hai người già rồi, hai ông già bà già gặp nhau trên phố, chưa biết chừng còn tán gẫu với nhau, ôn lại tình xưa. Bây giờ anh vứt nó xuống dưới hầm, đến lúc đó người ta đòi lại, anh lại lôi ra mấy quyển sách mục nát thì dơ chết đi được.
Anh dang tay ôm cô vào lòng:
- Anh sẽ bảo là em vứt đi rồi, nhưng anh lại lén lút nhặt về.
Họ cười đùa một hồi, cuối cùng Đá Cuội cũng tham chiến, mấy quyển nhật ký kia vẫn nhét vào một góc thùng cùng với đống sách cũ.
Sau khi dọn đến nhà mới, Lục Trình Vũ đi làm tiện hơn nhiều, tuy công việc vẫn tất bật như trước, nhưng có nhiều thời gian ở nhà hơn.
Họ lại cùng nhau dọn dẹp nhà mới.
Đồ Nhiễm tìm thấy một tập giấy dày đóng gáy, in thành quyển rất to trong thùng tài liệu của Lục Trình Vũ, bên trên là tên tiếng Anh của anh, còn lại toàn là tiếng Đức, cô mù tịt. Cô cầm đi hỏi mới biết đó là luận văn tiến sĩ anh viết khi đi du học. Cô hứng chí tiện tay lật trang cuối ra, một từ đơn bỗng đập vào mắt cô, khiến cô bất giác ngẩn ngơ.
Từ đơn đó là “Ran[11'>“.
[11'> Ran là phiên âm tiếng Latin của từ Nhiễm trong tên Đồ Nhiễm.
Lần này cô không hỏi mà tự lên mạng tra cứu, hì hục mãi mới hiểu mang máng ý nghĩa câu văn đó.
Đó là câu kết, đại ý: Xin dùng cuốn luận văn này để cảm ơn gia đình và Nhiễm Nhiễm – người vợ thân yêu của tôi, và xin dành tặng cho đứa con chưa chào đời của tôi.
Cô ngồi thẫn thờ trước máy tính, tới khi người kia đi tới trước mặt mà cũng chẳng hề hay biết.
Lục Trình Vũ cúi đầu nhìn quyển sách rồi lại nhìn máy tính, cười thản nhiên:
- Đừng có tưởng bở, đó là mẫu cơ bản của luận văn, anh thấy người ta viết thế nên cũng bắt chước theo thôi.
Cô không nói gì, đứng phắt dậy, đập ngay vào cằm anh. Anh ôm cằm nhảy phắt ra đằng sau, hằm hằm nhìn cô.
Cô bước tới, khẽ khàng ôm ngang eo anh, dán mắt vào lồng ngực anh, thì thầm:
- Con người anh thật đáng ghét.
Một lúc sau, anh cũng dang tay ôm lấy cô, cúi đầu xuống, hơi thở vấn vít trên mái tóc cô:
- Ừ, thế sao em còn thích?
…
Sau này, thỉnh thoảng hồn văn thơ lai láng của Đồ Nhiễm lại trỗi dậy, cô viết lên mặt sau tờ giấy kia, đại ý như sau:
Cuộc hôn nhân mà tôi mong muốn, không dò xét, không nghi kỵ, không hiềm khích, em bước lên dấu chân anh, đi con đường của anh, chịu những nhọc nhằn mà anh đã nếm trải, ngắm những phong cảnh anh đã từng ngắm, sẻ chia hoạn nạn, trải qua mưa gió