XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.

ó chịu, điều này anh hiểu được.
Anh mua máy tính xách tay cho em, là bởi vì sinh nhật em, anh muốn em vui.
Mỗi lần em không ngó ngàng đến anh, anh chạy đến làm lành, không phải vì điều gì khác, mà là vì em. Anh không muốn anh và em phải tới bước ly hôn, cứ thế rời xa nhau.
Anh nói những lời đó trước mặt người khác, là vì anh không muốn em bị người ta hiểu lầm, anh không muốn em buồn, em buồn rồi, anh cũng chẳng thấy vui.

Hơn nữa, con người anh cũng chẳng giống như được lên dây cót, có rất nhiều lúc anh cũng không biết nên làm thế nào, ví như giải quyết một số vấn đề trong hôn nhân, ví như quyết định kết hôn lúc đầu. Kết hôn với em, là chuyện xốc nổi nhất anh từng làm trong đời… Nhưng mà càng ngày anh càng cảm thấy anh là một người may mắn, hết sức may mắn. Hơn thế, anh hy vọng sự may mắn này có thể tiếp tục kéo dài.
Vợ ơi, nếu em còn tin tưởng anh, xin em hãy mở cửa được không?
Cô đọc đi đọc lại mấy lần liền rồi mới đặt tờ giấy lên bàn, ngay sau đó lại cầm lên nắm chặt trong tay, khóe mắt xon xót một cách kém cỏi, không biết là vì những dòng chữ chẳng ra đầu ra đũa, chẳng chút trau chuốt kia, hay là vì con đường hôn nhân cô đã từng bước qua, hay những gì không thể biết trước đựơc trên con đường sắp tới. Tim cô đập thình thịch, khó có thể lấy lại được sự bình tĩnh lúc đầu. Cô đành phải hít thở thật sâu, nhưng lại không kịp đợi dù chỉ một khắc, cô nhẹ nhàng đi tới bên cửa, thu hết dũng khí, cô mở cửa ra.
Lục Trình Vũ lặng lẽ đứng bên ngoài.
Anh đang giơ một tay lên, hình như đang định bấm chuông, khi cửa mở ra, anh nhìn thấy cô, gương mặt với những đường nét rõ ràng thoáng hiện lên một tia ngượng nghịu. Anh mỉm cười, nụ cười rạng ngời trên khuôn mặt, cực kỳ điển trai.
Cô lí nhí hỏi:
- Anh đang làm gì thế?
Anh nhìn cô:
- Định tìm một cái lý do không phải là lý do để vào nhà.
- Thế anh đã nghĩ ra chưa?
- Chưa.
- Anh muộn làm bây giờ.
- Đã muộn mất rồi.
- Nếu em không mở cửa, anh cứ đứng đợi mãi ở bên ngoài như thế này sao?
Anh ngập ngừng:
- Cả đời dài như vậy, đợi em một buổi tối có đáng là gì.
Cô cười:
- Thôi đi, đây đâu phải là phong cách của anh.
Anh cũng cười:
- Phong cách của anh thì thế nào?
Cô giả giọng anh:
- Đồ Nhiễm, em đừng có dằn vặt nữa, cứ toàn dằn vặt không đâu, em đừng có vô cớ gây sự với anh nữa, suốt ngày nghĩ vớ nghĩ vẩn…
Anh ôm trán cười:
- Đúng thế, em đừng đày đọa anh nữa, tha cho anh đi mà. Cô mím môi cười:
- Không đày đọa anh nữa, em có bảo anh phải đi đâu, nhưng anh phải đi làm.
Anh tươi tỉnh mặt mày, rảo bước vào nhà, xiết chặt cô vào trong lòng.
Tim cô đong đầy trong phút chốc, không kìm nén được đưa tay ôm eo anh. Họ đứng ôm nhau, lặng lẽ trao nhau một nụ hôn.
Một lúc sau, cô nghe thấy anh thì thầm bên tai:
- Ôm em một cái rồi đi, như thế mới có sức làm việc được.
Còn nữa… – Anh ra chiều nghĩ ngợi. – Sau này đừng bắt anh viết mấy thứ đó nữa. Cả đời viết một lần là đủ rồi.
Đồ Nhiễm ngày càng bận rộn.
Chẳng bao lâu sau khi Đá Cuội ra đời, họ lại sống cùng nhau.
Đồ Nhiễm nghỉ việc tới làm giáo viên dạy môn phụ ở một trường trung học do Lục Trình Vũ liên hệ, mới đầu vẫn còn ổn, đi chợ, nấu cơm, chăm con. Chẳng bao lâu sau cô chạy về bảo anh:
- Sau này hãy gọi em là Chủ tịch Đồ.
Lục Trình Vũ hỏi:
- Sao lại thế?
Cô đắc ý:
- Giờ em là Chủ tịch công đoàn và Bí thư chi bộ ở trường nhé.
Anh không khỏi buồn cười:
- Em vào Đảng chưa?
- Vào rồi, vào từ hồi đại học.
Mấy tháng sau, cô ôm một đống sách về, tuyên bố:
- Sau này thứ Bảy, Chủ nhật hằng tuần em phải đi học, anh trông con.
- Học gì?
- Thạc sĩ Giáo dục học.
- Thế thì học đi.
Đến lúc học gần xong, cô lại vác thêm một đống sách nữa về, lần này là sách về chuyên ngành trước kia của cô. Cô bảo:
- Lục Trình Vũ, em định thi nghiên cứu sinh khoa Công nghệ thông tin trường anh, sau này vợ chồng mình là bạn đồng môn rồi.
Anh lấy làm lạ:
- Đã sắp ba mươi rồi còn thi cử làm gì?
Cô chẳng thèm bận tâm:
- Anh muốn nói em già chứ gì? Nhưng người ta đều bảo không nhìn ra đấy.
- Họ nịnh em để em thi thôi.
Cô không đoái hoài đến anh:
- Anh không biết đấy thôi, cơ hội này bây giờ quá tốt, chỉ cần em qua được điểm sàn là sẽ có thầy giáo muốn nhận em. Bạn em đã liên hệ cho em xong xuôi rồi, thầy giáo hướng dẫn kia đang nắm rất nhiều dự án, tha hồ kiếm tiền. Bây giờ mục tiêu của em là vào đại học.
- Bạn nào thế?
- …
- Họ Lý hay là họ Cố đây… Ê, đang hỏi em đấy.
- …
- Thôi được rồi, thế thì học đi.
Đồ Nhiễm học điên cuồng, từ đó thời gian anh nấu cơm, đi chợ, chăm con càng lúc càng nhiều, cả hai thực sự bận không mở mắt ra nổi, bèn vứt Đá Cuội cho bà Vương Vĩ Lệ, rồi gửi chỗ bà cô của anh, không còn chỗ nào nữa thì gửi ông Lục. Chẳng bao lâu sau, cô dốc hết sức mình thi đỗ, vừa mới bắt đầu đi học giúp người ta làm dự án, cô đã lại định thi tiếp tiến sĩ.
Lục Trình Vũ quả thực mệt gần chết.
Cô nịnh nọt anh:
- Chồng ơi, cơm anh nấu là ngon nhất đấy, anh xem bây g