Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1857 lượt.
ng gì cần làm, chỉ để y tá giúp anh lau qua những vết máu trên mặt.
Còn chưa ngừng tay, anh bỗng bình thản lên tiếng:
- Vẫn ổn, xét nghiệm HIV âm tính, cũng không bị viêm gan B.
Bác sĩ gây tê nói:
- Lần trước có một ca nhiễm HIV, cũng bị u huyết quản,
bệnh viện bèn chia hai tổ phẫu thuật, dự định là nếu tổ thứ nhất bị nhiễm thì tổ thứ hai sẽ tiếp quản, người nào người nấy hệt như Đổng Tồn Thụy[2'> ôm bom cảm tử.
[2'> Anh hùng giải phóng quân Trung Quốc, ôm bom xông vào lô cốt địch, anh dũng hy sinh.
Bác sĩ mổ chính đáp lại một tiếng rồi nói:
- Vẫn ổn chứ?
Thấy anh nhìn mình một cái, lúc này Bạch Phương Phương mới phản ứng lại, vội đáp:
- Vẫn, vẫn ổn ạ.
Bác sĩ phụ mổ một có vẻ sốt ruột, có lẽ là sợ cô làm vướng chân vướng tay:
- Mấy lần đầu là thế, hay là ra ngoài nghỉ một lát?
Cô không lên tiếng, nhưng trong lòng lại cảm thấy thiếu tự tin, tay chân bủn rủn, rã rời.
Bác sĩ mổ chính lại nhìn cô, giọng nhẹ nhàng:
- Ngày đầu tiên thế này là được rồi, cô đi ăn cơm trước đi.
Bấy giờ cô mới thở phào, đành bất đắc dĩ tóm lấy đường lui này, đang định quay người đi như mộng du thì nghe thấy người kia nói:
- Có phiếu ăn chưa? Trên bàn tôi có mấy tấm, cô cứ dùng trước đi.
Ngày đầu tiên thực tập đã trở thành trò cười, lòng tự tin của Bạch Phương Phương chịu một sự đả kích chưa từng có. Cô không thể không vùi đầu học tập, tranh thủ dự nhiều ca mổ để rèn luyện bản thân, đồng thời, vô hình trung, một phần tâm tư của cô cũng đã vương vấn bóng hình người ta. Cô cất công lên mạng tra cứu lý lịch và tuổi tác của anh, tất cả đều cho thấy anh là người ưu tú. Tiếc là các tư liệu đó đều không nói rõ anh đã có bạn gái hay đã lập gia đình chưa.
Cô không dám nghĩ ngợi sâu xa, nhưng lại không thể kìm nén tâm trạng mong mỏi được ở bên anh nhiều hơn. Cô chú ý thấy anh có rất nhiều tư tưởng, làm việc nghiêm túc, thận trọng, tiếp xúc với bệnh nhân hòa nhã, kiên nhẫn, đối xử với đám sinh viên bọn cô lại vừa rộng lượng vừa nghiêm khắc, giờ nghỉ thì thoải mái biếng nhác… Cô không biết đâu mới là con người thật của anh.
Cô phát hiện ra, thỉnh thoảng khi rảnh rỗi, anh thích đứng một mình trên ban công phía ngoài văn phòng khoa, ngồi trên ghế đọc bệnh án, nhắm mắt nghỉ ngơi hoặc chơi game trên điện thoại. Có lần chơi mãi không qua cửa, cô nghe thấy anh chửi bậy mấy câu rất khẽ, lúc đó cô bất giác bật cười. Đến khi anh cũng nhìn thấy cô, cô bèn bước ra, bưng cho anh một ly cà phê. Anh liếc nhìn ly cà phê trên bàn bằng ánh mắt thản nhiên, nói cảm ơn rồi tiếp tục ngồi nghịch điện thoại.
Chỉ có điều ly cà phê đó, anh chẳng uống mấy, sau đó cô mới biết, từ trước tới nay anh không thích món này.
Một ngày đẹp trời, Bạch Phương Phương và mấy vị đàn anh đứng trên ban công nói chuyện mổ xẻ, còn anh thì đứng ở một góc nói chuyện điện thoại bằng giọng rất nhỏ, đôi lúc lại bật cười, có vẻ tâm tình rất phấn khởi. Cô dỏng tai nghe ngóng, gió hơi lớn, chỉ loáng thoáng nghe thấy anh nói: Bây giờ đúng là em còn bận hơn cả anh… Ai nấu anh cũng không muốn ăn, chỉ muốn ăn cơm em nấu thôi… Ừ, không có suốt mấy ngày rồi, em bảo phải giải quyết thế nào đây…
Rồi cô bỗng nghe thấy giọng anh cao vút lên:
- Giờ này em chạy đến làm gì…
Nói đoạn, anh cúi người ngó xuống bên dưới rồi lầm bầm gì đó, xoay người chạy thẳng xuống dưới lầu.
Một lúc sau, cô nhìn thấy bóng anh trong vườn hoa nhỏ dưới sân, bên cạnh là một cô gái trẻ, họ đứng sát vào nhau, không nhìn rõ vẻ mặt, chỉ thấy anh đưa tay vuốt má cô gái ấy. Một ông đàn anh bên cạnh nói:
- Ê, Phương Phương, kia là sư mẫu của bọn em đấy, xinh lắm.
Cô cười cười, không đáp.
Một đàn anh khác tiếp lời:
- Chủ nhiệm Lục là cường nhân, nghe nói có con rồi mà vẫn đảm việc nước giỏi việc nhà, nếu đến tuổi anh ấy mà tôi cũng được như vậy thì tốt biết mấy.
Mấy hôm sau, sau giờ làm việc, Lục Trình Vũ tập trung sinh viên bọn họ lại để họp, đại ý là nhân lúc còn trẻ nên dành nhiều công sức cho việc học, không nên nghĩ tới những chuyện khác, sau này vào ca mổ cũng không cho phép ai phân tâm dù chỉ một chút, thanh niên bây giờ không nỗ lực để trở nên ưu tú thì những chọn lựa sau này sẽ càng trở nên hạn hẹp hơn.
Một vị sư huynh tính tình sôi nổi hỏi ngay:
- Chủ nhiệm, thầy đang nói với bọn em về chuyện học hành hay chuyện tình cảm đấy ạ?
Anh cười cười:
- Cả hai, sự nỗ lực của các bạn bây giờ sẽ quyết định cuộc sống sau này của các bạn, quyết định sau này các bạn sẽ gặp những người như thế nào. Bất kể là nam hay nữ thì đều hy vọng nửa kia của mình là người ưu tú. Nếu khi còn trẻ không cố gắng nâng cao bản thân, vậy thì, những người bạn gặp sau này cũng sẽ không khiến bạn thỏa mãn. – Anh lại nói thêm. – Trong công việc và học tập, các bạn nữ cũng không nên vì yếu tố giới tính mà hạ thấp yêu cầu của bản thân, con đường sau này các bạn phải trải qua còn rất dài, cũng rất nhọc nhằn, vì thế các bạn phải rèn luyện được tính dẻo dai. Ví dụ như sư mẫu của các bạn, nếu so với mọi người ở đây thì xuất phát điểm của cô ấy không hề cao, nhưng cô ấy dốc s