The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

bố.
- Không đúng, bố là bố của con, bố không thể mắng con.
- …






Lục Trình Vũ
Tối nay Lục Trình Vũ đưa một người con gái về.
Vẫn còn khá sớm, vừa mới hết chương trình thời sự, vì thế dọc đường anh gặp không ít tên đàn anh, đàn em thính mũi, cười rõ gian tà. Mấy gã độc thân có học có hành xét cho cùng cũng khác, ít khi chòng ghẹo trước mặt phụ nữ, cùng lắm là đợi người ta đi khỏi rồi mới cợt nhả vài câu sau lưng. Mấy người thân thiết thì cũng chia sẻ kinh nghiệm tán gái cho nhau nghe. Mà cái lũ không tiền, không nhà, không thời gian, lại học hành đến mụ mẫm đầu óc thì những cuộc hội ngộ gái xinh cũng chán chết đi được, hoặc mấu chốt của vấn đề là cũng chả có “gái xinh” mà gặp.
Cô gái đó khoảng chừng 25, 26 tuổi, không già cũng không quá trẻ, nhìn thẳng thì không dám nhìn nhiều, nhưng khi ngoảnh đầu lại, một tấm lưng ong tuyệt đẹp, bàn tay đàn ông đang khoác hờ trên đó, sự hoảng hốt không nói thành lời giấu trong mỗi bước chân. Hành lang buổi tối đèn đóm tù mù, người con gái hơi chếnh choáng khẽ ngả trên vai người đàn ông, để anh dìu mình vào sau một cánh cửa, hơi rượu phảng phất trên người quyện với mùi hương cơ thể đặc trưng của phái nữ khiến bầu không khí trên lối đi ngập tràn mị hoặc, một bầu không khí rất mê hoặc.
Sau đó cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, cảnh tượng phía sau rất kích thích trí tưởng tượng.
Chuyện tình dục nam nữ, ở giai đoạn đầu tiên, cũng giống như một ván cờ giao đấu trực tiếp, là quá trình từ thăm dò tới chinh phục, không thể để người ta dễ dàng nhìn thấu quân át chủ bài của mình trong giờ phút này.
Cố gắng tự trấn tĩnh lại, anh tiện tay quăng bao cao su ra:
- Đeo vào cho anh.
Cô hơi chần chừ rồi cầm cái bao nhựa nhỏ lên xé ra một cách cẩn thận, cuối cùng lấy ra tấm màng trơn nhẫy, tiến đến trước mặt anh rồi cúi xuống, đầu óc váng vất, tay hơi run rẩy, có vẻ như cầm không chắc.
Người đàn ông đứng thẳng nơi đó, nhìn từ trên cao xuống, đưa tay nhẹ vuốt tóc cô, cụp mắt nhìn cô.
Đồ Nhiễm chật vật mãi, cảm thấy không ổn, trên đầu vọng tới tiếng cười khẽ, anh nói:
- Ngược rồi, như thế làm sao mà đeo vào được?
Tim cô nảy lên, cô vẫn cúi gằm xuống không lên tiếng, nhưng tai lại đỏ ửng lên.
Sau đó, anh lại hỏi:
- Hồi trước chưa từng đeo cho ai à?
Lần này cô trả lời rất rành rọt:
- Ừ, chưa đeo cho phụ nữ bao giờ.
Anh cười khẽ, không nói gì thêm, rõ ràng là không muốn tiếp tục lằng nhằng với vấn đề tiêu diệt chất trữ tình này nữa.
Sau đó mọi chuyện vẫn không thuận lợi, Lục Trình Vũ cũng mặc kệ, cứ mặc cô tự mình xoay xở, ít nhất thì quá trình này đối với đàn ông mà nói cũng là quá trình hưởng thụ. Động tác của cô không hề thành thục, thỉnh thoảng không để ý lại chạm vào vùng nhạy cảm, anh không khỏi nhắm mắt lại, rên khẽ lên một tiếng.
Cô hoảng hồn ngước mắt lên nhìn anh, không ngờ anh cũng đang cúi đầu nhìn mình.
Anh nheo mắt, đôi môi mím chặt, vẻ mặt nghiêm túc và khó lòng chịu đựng.
Ngay giây tiếp theo, cô bỗng bị người ta nhấc lên ép sát vào tường, lớp gạch men lạnh như băng bám đầy nước, người cô run lên vì lạnh. Nhưng cơ thể rắn chắc nóng hầm hập từ phía sau đã ngay lập tức ập đến, đầu cô nổ đùng một tiếng, người run lên cầm cập, không còn là chính mình.
Anh phà hơi nóng vào tai cô, khàn giọng hỏi:
- Cố ý phải không, em ấy?
Cô ra sức nuốt nước bọt, không nói nổi một câu hoàn chỉnh, khi phát giác anh đang thử tiến vào, cô mới miễn cưỡng dặn một câu “nhẹ thôi…”, giọng nói ấy quả thật giống như tơ nhện. Vừa mới dứt lời, cô liền cảm thấy hơi thở từ phía sau như dồn dập hơn, anh còn mạnh bạo hơn vừa rồi, như đang cố tình giở trò. Phong cách hoàn toàn trái ngược, chiếm ưu thế tuyệt đối. Dần dần cô không thể không bỏ cuộc, cô cảm thấy nhịp tim dồn dập của cả hai và những cơn sóng lòng đang cuồn cuộn tung trời, tầm mắt cô dần trống rỗng, cuối cùng ngay cả đau đớn cũng trở nên mơ hồ.
Nóng, trong phòng tắm rất nóng, vòi nước đã khóa lại rồi mà vẫn nóng không chịu nổi, người anh ướt đẫm mồ hôi, đầu tóc và lòng bàn tay cũng mướt mồ hôi. Cô thở dốc liên hồi, cả người trơn nhẫy, khẽ run rẩy trước những ve vuốt của anh, như thể bị người ta bắt nạt, sau đó nhẫn nhịn hết mức, bèn cứng đầu không chịu phục tùng. Rõ ràng vừa rồi cơ thể còn mềm nhũn, chỉ có thể miễn cưỡng dựa vào anh để đứng dậy, giờ sức mạnh dẻo dai lại bật từ trong ra ngoài, khiến lòng anh càng rực lên khao khát, chỉ muốn bất chấp hết thảy để tiến vào tận cùng.
Cứ như vậy giày vò cô hết lần này đến lần khác.

Khi cuối cùng đã thỏa mãn, anh bế người con gái trong lòng về giường, chẳng bao lâu sau cô đã ngủ thiếp đi trong mệt mỏi.
Lục Trình Vũ cảm thấy cô gái này thật kỳ lạ, bọn họ rốt cuộc thân thiết được bao nhiêu mà cô có thể không hề đề phòng chút nào như vậy, điệu bộ lúc ngủ của cô hoàn toàn không có chút phòng bị. Anh dựa vào đầu giường ngắm cô rất lâu, bỗng cảm thấy cô lại giống như một đứa bé ngờ nghệch trước kia, không mưu mẹo, không giận hờn, ít va chạm với đời, cực kỳ đơ