Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2044 lượt.
n thuần.
Anh đưa tay ra, thoáng do dự rồi khẽ vén gọn lại phần tóc mái rối bời ẩm ướt của cô. Nửa người trên của cô lộ ra bên ngoài chăn, trên sống lưng có mấy vết hôn hồng hồng, những dấu vết lúc trước anh đã để lại trong cơn kích động, như một dấu ấn vừa mơ hồ vừa bí mật, chỉ có hai người họ biết được.
Trong khoảnh khắc, thương xót trào dâng.
Anh bất giác khẽ ho một tiếng, định đi hút một điếu thuốc, lấy bật lửa và thuốc từ dưới một đống sách trên bàn ra, nghĩ thế nào lại đặt lại. Làm xong tất cả mọi việc đó lại không nhịn được, ngắm nghía cô lại từ đầu, nghiền ngẫm một hồi không hề khách khí: khung xương của cô nhỏ nhắn, bờ vai mỏng manh, cánh tay thon dài, nhưng những chỗ cần đầy đặn vẫn vô cùng đẫy đà, đồi núi nhấp nhô, chỗ nào ra chỗ nấy. Anh ngắm tới ngắm lui, không khỏi lại rục rịch manh động, đành phải kéo chăn đắp lên cho cô.
Động tác rất khẽ, nhưng vẫn đánh thức người đang ngủ.
Cô vươn vai, mở đôi mắt mơ màng nhìn anh, cuối cùng đôi mắt ấy cong cong, như đang cười, lại như đang nũng nịu. Lòng anh bỗng xốn xang, không kìm chế được mà kéo cô dậy, xiết chặt vào lòng, áp tới.
Cô không chịu, hơi giãy giụa. Nhưng có người đã hưng phấn quá mức, không chịu buông tha, cứ túm chặt lấy tay cô rồi hôn miết lên phía trên, cho tới khi cô không thở nổi nữa, cuối cùng mới nửa phỉnh phờ nửa cưỡng ép tiến vào thêm một lần nữa.
Cảm giác lần này có phần khác với lần trước, có lẽ là bởi ở giữa không còn gì ngăn cách, chỉ có sự va chạm, chà xát nóng bỏng sít sao, sự tiếp xúc nguyên thủy thân mật nhất, tới khi cả hai đều có phần kích động, gần như bất chấp hết thảy, quấn quýt miệt mài.
Cũng may anh kịp thời tỉnh táo, áp dụng biện pháp đề phòng ngay những giây cuối cùng, chỉ có điều cũng thoáng nghi ngờ với quá trình ấy, e ngại mình sẽ để rơi rớt gì đó. Anh nghỉ ngơi một lát rồi nhắm mắt cất giọng hỏi:
- Bình thường chắc em vẫn uống thuốc tránh thai chứ?
Cô hơi sững người, không lên tiếng.
Anh coi như cô đã ngầm thừa nhận, trở mình nằm ngửa trên giường nói tiếp:
- Uống thuốc tránh thai dài ngày tốt hơn, loại tránh thai khẩn cấp không tốt cho sức khỏe, tốt nhất là đừng dùng.
Cuối cùng anh vẫn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng lại bị mấy câu nói lạnh nhạt hờ hững vớ vẩn của cô làm cho mất hứng, những cảm xúc mãnh liệt vừa rồi bỗng cuốn theo chiều gió như những ảo ảnh hư vô.
Anh khó chịu trong lòng, những lời nói ra cũng chẳng dễ nghe là mấy, tới khi nói ra miệng rồi anh mới cảm thấy mình đã quá đà, lời không hợp ý nửa câu cũng nhiều.
Quả nhiên, cô đứng dậy ra khỏi giường, mặc quần áo xong xuôi bèn mở cửa phòng đi khuất, không thèm ngoảnh lại.
Bấy giờ Lục Trình Vũ mới mở mắt ra, tóm gọn đươc khoảnh khắc khi bóng lưng cô khuất sau cánh cửa, sau đó là tiếng giày cao gót lộc cộc trên hành lang xa dần. Tới khi không còn nghe được thêm gì nữa, anh mới trở mình ra khỏi giường, liếc ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy cô dưới ngọn đèn đường dưới nhà. Bóng dáng mảnh mai càng càng lúc càng kéo dài dưới ngọn đèn, càng lúc càng nhạt nhòa.
Anh đưa tay vò đầu, nghĩ một lát rồi vẫn cầm quần áo lên mặc vào, vớ lấy chùm chìa khóa trên bàn rồi đuổi theo xuống lầu.
Một cô nhóc mới hơn hai mươi tuổi đầu, cho dù thê thảm, thì có thể thê thảm tới mức nào?
Anh đi rất nhanh, cô còn đi nhanh hơn, anh đuổi một mạch tới bên đường thì thấy cô đưa tay vẫy một chiếc taxi.
- Đồ Nhiễm. – Anh đứng yên tại chỗ hét lên.
Hiển nhiên là cô nghe thấy, bởi vì cô hơi nghiêng đầu nhìn anh một cái, chỉ có điều ánh mắt đó dường như vừa lạnh lùng vừa quyết liệt, và còn rất khinh miệt. Gió đêm thổi tóc cô tung bay, cô ngẩng đầu vén tóc sang một bên, mở cửa xe, ngồi vào trong không chút lưỡng lự.
Đồ Nhiễm ngồi trong xe, báo địa chỉ. Ngồi được một lúc, cô lôi điện thoại trong túi xách ra, đầu tiên là xóa số của Lục Trình Vũ đi, sau đó bắt đầu xóa dần từng tin nhắn của anh. Mấy tin nhắn đó, đa phần chỉ có vài từ hiếm hoi như “Ừ”, “Được” hay “Không được”, mà cô vẫn ngây ngốc giữ lại đến tận giờ. Khi cô làm việc này, thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt chiếc xe đã chạy tới trước nhà mình, cô xuống xe trả tiền, bây giờ mới nghĩ ra rằng số điện thoại kia đã hằn sâu trong óc mình từ rất lâu rồi.
Lục Trình Vũ đứng bên đường, rút bật lửa ra châm thuốc, nhưng chỉ hút một nửa liền vứt xuống, chân giẫm tắt, rồi chậm rãi quay trở về. Một vị đàn anh khá thân chạy từ phía sau lên, nách kẹp mấy quyển sách và tài liệu, hẳn là vừa từ thư viện về. Anh ta vỗ vai anh cười:
- Đêm hôm làm gì thế? Thất tình ra ngoài tự kiểm điểm hả?
Lục Trình Vũ bất giác sờ lên mặt, hoàn toàn không cho rằng trông mình có liên quan gì đến hai chữ “thất tình” kia.
Anh về nhà, có phần mệt mỏi, bèn tắt đèn đi ngủ. Nửa đêm tỉnh giấc, bên gối thoang thoảng một mùi hương, là mùi hương trên tóc cô, thanh thanh, man mát, lượn lờ, vấn vít.
Rất lâu sau đó, Lục Trình Vũ không còn nhìn thấy Đồ Nhiễm nữa, mới đầu thì không sao, được một thời gian, thỉnh thoảng anh lại nghĩ tới cô, cảm thấy con người này như thể bất thình lình hiện ra rồi lại biến mất