Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

ó thể một lòng một dạ đợi cậu, không tồi đâu.
Cô bé trình dược viên tạm biệt người ta, vui vẻ đi ra ngoài, bước đi nhẹ nhõm, mặt mày hớn hở.
Anh ngẫm nghĩ:
- Vẫn không được.
- Sao lại không được, cân nhắc được mất thì thế nào cũng thấy ổn mà?
Cô bé trình dược viên vừa đi vừa lấy điện thoại trong túi ra xem, ngừng lại rồi lại nhìn thế mấy cái, cuối cùng vẫn nhét lại vào túi, rồi sau đó, cô ra khỏi cửa khu phòng bệnh, biến mất dưới những tàng cây xanh mướt mắt.
Anh quay người tì lên lan can:
- Chuyện này sau này cậu quan tâm ít thôi, cứ thế đi.
Lôi Viễn trừng mắt nhìn anh:
- Sao nào, tôi nói cho cậu hay, cá không ăn muối cá ươn, chuyện ly hôn tôi gặp nhiều rồi, đàn ông tốt đã ít, đàn bà tốt lại càng hiếm hơn, khó khăn lắm mới tóm được một cô, mẹ kiếp cậu lại không chịu giữ cho chặt, còn muốn nghĩ ngợi cho lắm để làm gì?
Lục Trình Vũ đành phải nói thật:
- Con người Lý Sơ Hạ rất tốt, lại trong sáng, chỉ có điều yêu cầu về tình cảm hơi cao, ban đầu tôi không đạt được yêu cầu của cô ấy, bây giờ lại càng không, tội gì phải hại người ta.
Lôi Viễn hơi ngớ ra, sau đó bật cười:
- Đừng có viện mấy cái thứ có có không không đó… Thằng nhãi này lại phải lòng cô nào khác rồi chứ gì.
Anh cười cười không nói.
Lôi Viễn cười hềnh hệch hỏi anh:
- Cậu cứ nói với tôi một câu xem nào, cô nàng ấy là ai, tôi có quen không?
Anh nói:
- Cậu không quen, đã thôi rồi.
Lôi Viễn lại ngớ người ra:
- Nhanh như điện xẹt thế, đã nghe cậu nói tới bao giờ đâu, sao mà đã thôi rồi?
Anh trả lời thẳng:
- Không hợp, không phải người cùng đường.
Lôi Viễn có phần không hiểu:
- Người hợp đặt trước mặt thì cậu không thèm, người không hợp thì cậu lại muốn, mẹ kiếp, đúng là cậu rảnh quá rồi đấy.
Lục Trình Vũ chẳng muốn nói nhiều, liếc nhìn đồng hồ:
- Cứ thế nhé, lát nữa tôi còn có ca mổ, cậu không có việc gì thì đừng đứng đực ra ở đây, cút mau, cút mau.
Lôi Viễn cũng chửi lại anh một câu, rồi vẫn không nhịn được hỏi:
- Ê, trông thế nào? Có đẹp bằng ai đó không?
Lục Trình Vũ đã bước tới cửa ban công, nghe vậy lại quay người lại, chỉ vào mặt Lôi Viễn, vừa tức vừa buồn cười:
- Mẹ kiếp, cậu mới là cái đồ rảnh rỗi ấy. Cút!
Buổi chiều tan làm, anh lại gặp Lý Sơ Hạ, họ cùng đi chung thang máy, trong thang máy đông người, họ chỉ gật đầu chào nhau, không nói chuyện gì.
Lục Trình Vũ vẫn nhớ như in cảnh tượng họ chia tay nhau nhiều năm về trước, khi đó mới hơn hai mươi tuổi, chàng thanh niên trẻ hơn hai mươi tuổi luôn suy nghĩ cho bản thân nhiều hơn, vừa xốc nổi lại vừa liều lĩnh, luôn cảm thấy thế giới này có bao chuyện đang đợi mình làm, tình yêu là gì, có lúc rất quan trọng, có lúc lại chẳng là gì cả, không thể làm cơm ăn, không thể làm nước uống, càng không phải là không khí. Tóm lại, có lẽ nó cũng chỉ là một phần của môt năm một tháng nào đó.
Lý Sơ Hạ đòi chia tay với anh không phải là lần một, lần hai, chỉ có điều tới lần cuối cùng, anh bắt đầu nghiêm túc, hoặc có thể nói anh đã mệt mỏi, chia tay thì chia tay, có bao chuyện cần lo, anh không muốn hao tâm tổn sức cho chuyện này nữa. Mấy ngày sau đó, Lý Sơ Hạ lại tới tìm anh như mọi ngày. Trước đó hai người cãi nhau, đa phần là anh tới tìm cô, chỉ có vài lần hiếm hoi không thấy anh tới, cô mới xuống nước trước, sau đó họ lại làm lành như không có chuyện gì xảy ra, cứ liên tục như thế.
Chỉ có lần này, anh chẳng muốn nói gì nữa.
Cô ngân ngấn nước mắt nhìn anh:
- Anh vẫn luôn đợi ngày hôm nay phải không, anh vẫn luôn muốn chia tay với em, anh không nói, là vì muốn đợi em mở miệng trước.
Anh vẫn không nói gì, anh không biết còn có thể nói gì.
Cuối cùng cô nức nở:
- Em yêu anh, vĩnh viễn yêu anh nhiều hơn anh yêu em.
Mỗi lần nhớ lại câu nói này, bao nhiêu năm sau, anh vẫn cảm thấy áy náy.
Khi còn trẻ, luôn thiếu hụt năng lực nắm bắt hạnh phúc và thay đổi hoàn cảnh.
Anh nợ cô, không thể cứ mãi nợ như vậy, chi bằng lạnh lùng dứt lòng, quay người ra đi. Có lẽ người như anh, căn bản không xứng đáng được cô đối xử thật lòng như thế, anh không muốn nợ cô nhiều hơn nữa, nợ tình cảm là khó trả nhất.
Anh cảm thấy mình có phần vô tâm vô phế.
Nhưng bây giờ, anh cảm thấy cô nàng trình dược viên kia mới càng vô tâm vô phế.
Như vậy cũng tốt, hai bên không nợ nần gì nhau, không liên quan tới nhau, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, ngoài trái tim khó tránh khỏi đôi chút hụt hẫng.
Hụt hẫng, như những cơn mưa phùn dầm dề không ngớt suốt tháng Ba, tháng Tư, rõ ràng đã lấp đầy bầu trời, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy quạnh hiu.
Chính trong một buổi sáng trời mưa như vậy, cô nàng trình dược viên rất lâu không gặp kia đột ngột xuất hiện, cô đến tìm anh.
Cô đứng cạnh cửa sổ trên tầng thượng của khu phòng bệnh đợi anh, vẻ mặt vừa nghiêm nghị, lại như có phần bất đắc dĩ.
Sau lưng cô, mưa giăng đầy cửa sổ, dệt kín bầu trời xám xịt ẩm ướt, như có người cầm bút quệt vài nét nhàn nhạt lên tờ giấy Tuyên Thành, những nét bút thưa thớt, phác nên những phong cảnh thủy mặc.
Trong khoảnh khắc ấy, tim anh đập