Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1933 lượt.
giữa không trung, cứ như thế bặt tăm bặt tích.
Trước đêm hôm đó, cô thường xuyên chạy tới bệnh viện của anh, nhưng rất ít khi tới tìm anh, có chuyện gì cũng chỉ nói với anh qua điện thoại, mọi người xung quanh không hề biết họ thân thiết với nhau.
Lục Trình Vũ thường nhìn thấy bóng dáng cô, khi thì ở bến xe buýt ngay cổng bệnh viện mỗi lúc chiều tà, cô đứng ở đó đợi xe, khi đứng một mình, trông cô hơi ngờ nghệch. Lúc thì lại thấy cô đứng đợi ai đó ở cửa khoa nào đó, hoặc đã định sẵn kế hoạch hoặc thấp thỏm bất an, lạ ở chỗ anh chỉ vừa nhìn đã nhận ra ngay. Có lúc anh lại thấy cô xách một túi thuốc vừa đi vừa nói chuyện với một người đồng nghiệp nào đó, cứ đi theo người ta ra khỏi bệnh viện, băng qua đường, đối phương cũng chưa chắc đã tỏ ra nể mặt cô, mỗi lần như vậy, anh đều cảm thấy mệt mỏi thay cho cô.
Cứ như vậy mấy ngày trôi qua, anh và mấy đồng nghiệp trẻ cùng đứng hóng gió tán phét ngoài ban công của khoa. Đàn ông độc thân tụ tập với nhau, không nói chuyện công việc thì lại tán chuyện phụ nữ, quanh đi quẩn lại liền lôi mấy cô y tá trẻ xinh xắn ngon lành trong bệnh viện ra bàn tán một hồi. Một cậu đồng nghiệp khá trẻ bỗng nói:
- Ê, cái cô bé trình dược viên kia lâu rồi không đến nhỉ?
- Cô nào cơ?
Cậu ta đáp:
- Cái cô bé hồi trước hay chạy tới khoa Chỉnh hình ấy.
Một đồng nghiệp khác hiểu ra:
- Cái cô bé xinh xinh ở công ty X đấy hả?
Cậu đồng nghiệp lúc trước cười:
- Chỉ xinh xinh thôi á? Người ta đâu có thua kém mấy cô nhóc ở khu phòng bệnh dành cho cán bộ cao cấp đâu, nếu mà mặc đồng phục y tá vào…
Một người khác tiếp lời:
- Phải đó, phải mặc đồ nhỏ hơn một size thì mới đủ ngon.
Mọi người cười ầm lên mắng:
- Lưu manh.
Rồi lại chỉ xuống dưới lầu:
- Mấy cậu đang nói tới cô trình dược viên kia phỏng?
Cậu đồng nghiệp lúc trước ngó xuống nhìn, hứng chí vâng luôn miệng, sau đó cả lũ bò rạp xuống lan can, há hốc mồm ra nhìn. Lục Trình Vũ liếc xuống dưới, thấy Đồ Nhiễm đang hăm hở đi về phía tòa nhà lớn, điệu bộ như mọi ngày, tinh thần như mọi ngày. Hôm đó, cô vẫn không tới tìm anh, bao lâu như vậy mà một cú điện thoại cũng không.
Buổi tối, anh nằm trên giường nhớ về chuyện ban ngày, bỗng tưởng tượng hình ảnh cô trong bộ đồng phục y tá nhỏ hơn một cỡ, trong đêm tối, anh phát hiện ra mình lại có phản ứng sinh lý một cách vô sỉ. Phản ứng này đến cực nhanh, mang theo một khát khao chiếm hữu mãnh liệt, khiến anh khao khát xé toạc bộ đồng phục không hề tồn tại đó ra, như thể đang lột vỏ một trái vải đỏ mọng, anh biết hương vị bên trong nhất định sẽ rất tuyệt vời. Anh muốn giấu cô dưới thân thể mình, muốn nghe tiếng rên rỉ khi động tình của cô, muốn ngắm đôi gò má ửng đỏ, muốn thấy ánh mắt long lanh của cô nhìn mình, chỉ có khi đó, cô mới chìm đắm một cách nghiêm chỉnh.
Anh bỗng lên cơn bốc đồng muốn gọi điện cho cô.
Nếu anh thật sự bốc đồng, chưa biết chừng sẽ cầm máy mà nói với cô: Đến đây đi, anh muốn lên giường với em. Nếu thật sự làm như thế, đương nhiên anh sẽ nói một cách tế nhị hơn, nói những điều phụ nữ thích nghe. Chỉ có điều, rốt cuộc anh không gọi cú điện thoại đó, bởi vì khi đó trừ việc lên giường, anh không hề nghĩ tới những chuyện khác, như vậy những vấn đề sau này chắc chắn sẽ khó xử lý. Khi vấn đề nhỏ trở thành vấn đề lớn, thì rắc rối sẽ kéo đến.
Cuối cùng, cơn buồn ngủ hoàn toàn tiêu tan, anh đành ngồi dậy lôi tạ tay ra tập một lúc, tiện thể đọc sách, nhưng cũng chẳng vào đầu. Anh châm một điếu thuốc, chậm rãi hít một hơi rồi quẳng bật lửa lên trên bàn. Nghe thấy tiếng bật lửa chạm vào cái gạt tàn thủy tinh kêu “keng” một cái, bất giác anh tự cười nhạo bản thân mình, có lẽ là vì quá lâu rồi không có bạn gái cho tử tế, khó khăn lắm mới ăn mặn một lần, lòng lại bắt đầu mong ngóng.
Đêm đến, khi nằm thao thức trên giường, anh phát hiện ra bên gối có hai sợi tóc đen óng, rất dài, hơi xoăn. Nhất thời nhàm chán, anh đem quấn quanh ngón trỏ tay phải của mình, hết vòng này đến vòng khác, dần dần, anh xiết chặt vòng tóc mảnh mai ấy chìm vào giấc ngủ.
Mấy hôm sau, anh vẫn gọi điện cho cô nhóc đó, không chọn đêm tối khó kìm chế, mà vào giữa trưa chói chang ánh nắng. Lúc đó anh vừa xong việc, bỗng muốn gọi điện cho cô, nếu cô đang ở bệnh viện hoặc ở gần đó, có lẽ họ có thể cùng nhau ăn cơm.
Điện thoại gọi đi, tín hiệu tẻ ngắt vang lên từng tràng dài, rất lâu không ai nghe máy.
Đúng hôm đó Lôi Viễn tới tìm anh, vừa thấy mặt đã cười hể hả:
- Tôi vừa ăn cơm với Lý Sơ Hạ xong. – Cậu ta đi thẳng vào vấn đề. – Người ta vẫn còn tình ý với cậu, mấy năm nay vẫn ở vậy, chuyện hai cậu bây giờ chỉ xem ý tứ của cậu thôi.
Khi đó anh không nói gì, anh nhìn từ ban công xuống, đúng lúc thấy cô bé trình dược viên kia, cô đang đứng cạnh bồn hoa nói chuyện với người ta, cười cười nói nói.
Lôi Viễn khẽ hích anh một cái:
- Nghĩ đi đâu đấy, đang nói chuyện với cậu đấy.
Bấy giờ anh mới trả lời:
- Để tôi suy nghĩ.
Lôi Viễn liếc anh:
- Đừng nghĩ nữa, cũng nên vậy thôi, phụ nữ người ta không đợi được. Người ta có điều kiện như thế mà c