Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1915 lượt.
– Cả đời này đã đi qua bao con đường… không nhớ nổi nữa, đẻ con xong teo hết tế bào não rồi.
Đồ Nhiễm tiếp lời cô:
- … Bước qua bao cây cầu, ngắm bao nhiêu áng mây, uống bao nhiêu loại rượu, lại chỉ yêu một người, một người đang độ xuân thì phơi phới nhất.
Vẻ mặt cô thản nhiên như không, giọng nói nhẹ nhàng điềm tĩnh, sau khi tự đọc xong lại cảm thấy buồn cười, nhỏ nhẹ giải thích:
- Đây là thư tình Thẩm Tùng Văn[1'> viết cho vợ cả. Tiếc là chẳng bao lâu sau, ông ấy đã chẳng do dự vứt bỏ Trương Triệu Hòa[2'> để yêu thương một người phụ nữ khác. Cho nên có những chuyện không thể làm đúng được đâu, chỉ nghe là được rồi.
[1'> Thẩm Tùng Văn (1902 – 1988), nhà văn nổi tiếng Trung Quốc.
[2'> Trương Triệu Hòa (1910 – 2003), vợ Thẩm Tùng Văn, cũng là một nhà văn.
Nháy mắt đã đến buổi trưa, Tô Mạt cứ khăng khăng giữ họ lại ăn cơm, đúng lúc Đồng Thụy An cũng về đến nhà.
Đồng Thụy An vốn ít nói, thấy khách đến nhà chỉ hỏi thăm vài câu rồi thôi, khi nói chuyện anh ta nở nụ cười hồn hậu, rất thiện cảm. Anh ta bế con chơi một lúc rồi xắn tay áo vào bếp nấu cơm.
Đồ Nhiễm và Chu Tiểu Toàn biết nuôi con không dễ, nhiều việc phải làm nên không tiện tiếp tục quấy rầy, bèn đứng dậy cáo từ.
Vừa bước ra khỏi cửa, Chu Tiểu Toàn đã túm lấy tay Đồ Nhiễm không buông:
- Rốt cuộc là người như thế nào mà khiến cậu thành ra như thế, sao chuyện này mình lại chẳng biết gì?
Đồ Nhiễm chẳng làm gì được cô nàng, bèn nói qua quýt:
- Chuyện từ đời tám hoánh nào rồi, ai mà chẳng đã từng yêu thầm ai đó trong đời? Mình quên tiệt rồi, các cậu còn nhắc lại làm gì.
Chu Tiểu Toàn lắc đầu:
- Mình thấy không công bằng với Lục Trình Vũ, chẳng lẽ người kia còn tốt hơn anh ấy sao? Hai cô gái nói chuyện một lúc, thấy vẫn còn sớm, bèn rủ nhau đi dạo phố, phụ nữ đi dạo phố sẽ càng nói nhiều hơn.
Đồ Nhiễm hỏi:
- Bình thường Đồng Thụy An đối xử với Tô Mạt như thế nào?
Chu Tiểu Toàn nói:
- Cậu cũng thấy đấy, về đến nhà là làm việc, bọn họ cũng chẳng xích mích gì, tốt lắm, tốt hơn các cậu nhiều. – Cô ấy lại nói. – Có điều mẹ chồng của Tô Mạt đối xử với cô ấy chẳng ra sao, có lẽ là vì Tô Mạt sinh con gái. Tô Mạt còn định không đi làm, ở nhà nuôi con. Mình bảo, cậu mà không đi làm thì không biết người ta còn chèn ép cậu đến mức nào… Con người cô ấy phải cái hiền lành, dễ nghe lời, khiến người ta bắt nạt.
Đồ Nhiễm cảm thán:
- Cậu ấy chẳng thay đổi gì cả, cứ luôn nghĩ tốt cho mọi người, nhưng ai mà chẳng thích bóp quả hồng mềm[3'>. Nhưng quan trọng là chồng cậu ấy, chỉ cần Đồng Thụy An tốt với cậu ấy thì sẽ chẳng có vấn đề gì.
[3'> Ý nói thích bắt nạt kẻ yếu.
Chu Tiểu Toàn hỏi cô:
- Chồng cậu bây giờ có tốt với cậu không?
Đồ Nhiễm bất giác ngẩn ra rồi mới nói:
- Cũng được.
Thực ra rốt cuộc là có được hay không, ngay cả cô cũng chẳng thể nào phán đoán được.
Thời gian họ ở bên nhau ít, có khi mấy ngày liền không thấy mặt nhau, gặp rồi cũng chỉ quanh đi quẩn lại mấy chuyện vặt vãnh như hôm nay ăn gì, ngày mai mua món gì hay quần áo bẩn không được vứt lung tung, anh muốn đọc sách, mệt rồi muốn nghỉ ngơi.
Bình thường cũng chẳng mấy khi gọi điện, hễ anh đi làm thì có gọi cũng không ai nghe, tin nhắn hình như cũng nhắn hai, ba lần, chính là khi cô đi công tác lần trước. Đương nhiên mấy tin nhắn đó còn có mục đích khác.
Đồ Nhiễm nghĩ đi nghĩ lại, hình như sự giao lưu bình thường duy nhất chỉ ở trong phạm vi chiếc giường.
Thái độ của Lục Trình Vũ với chuyện chăn gối rất rõ ràng, cũng giống như đại đa số đàn ông ra chợ mua đồ, xác định mục tiêu, trả tiền ra về, cực kỳ sảng khoái, không chút lãng mạn.
Điểm khác biệt duy nhất, là với cô thì không cần trả tiền.
Cứ đầu tháng, cô và anh mỗi người đặt một khoản tiền vào trong ngăn kéo tủ ti vi làm chi phí sinh hoạt chung. Tiền anh đặt vào đó luôn nhiều hơn cô một chút, nếu thỉnh thoảng mua thêm thứ gì to tát cho gia đình, món tiền đó phải chi ra không ít.
Như vậy xem ra có vẻ hơi lạm dụng, nhưng cô cũng có những món phải chi quá định mức, việc nhà, cơm nước, mua đồ, gần như là ôm trọn.
Nếu đã như vậy, “hôn nhân là mại dâm dài hạn”, câu này chỉ có luận điểm chứ không phải là chân lý.
Nếu đổi thành “hôn nhân là ao tù nước đọng sau khi rời giường”, có khả năng sẽ trở thành mệnh đề chân lý.
Mấy ngày nay, lần đầu tiên Đồ Nhiễm không muốn nấu cơm cho chồng, lần đầu tiên về nhà khi trăng sao đã đầy trời, lần đầu tiên sau khi về nhà, cô bị người ta coi thường.
Căn nhà này, tối đen như bên ngoài, chỉ có vài đốm sáng thưa thớt.
Người đàn ông đang ngồi trên sofa có gương mặt nghiêng vô cùng anh tuấn, và một ánh mắt sáng trong sắc bén.
Đương nhiên, lúc này Đồ Nhiễm không nhìn thấy ánh mắt anh như thế nào, một là vì không bật đèn, hai là vì anh đang nhắm mắt dựa vào nơi đó, nghe thấy tiếng cô về cũng chẳng nói chẳng rằng.
Chắc đã đói lả đi rồi. Cô hỏi dò:
- Ăn gì chưa?
- Chưa. – Lúc anh lên tiếng, người khác thường không đoán ra cảm xúc của anh.
- Ăn mì với trứng gà cải thảo có được không? – Đồ Nhiễm cảm thấy mình có phần