Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341912
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.
quá đi, tình hình nhà ta tốt lắm, mua mấy căn nhà nữa cũng chẳng ảnh hường gì. Nhà xưởng gì đó là bố con cứ muốn ôm vào người, tính ông ấy thế, không chịu nổi nhàn rỗi, chứ dì không muốn vất vả nữa, mở hay không cũng chẳng sao, bây giờ tuổi cao rồi, nên hưởng phúc thôi, tiền đời này kiếm được cũng đủ cho đời con, đời cháu tiêu rồi. Con bé này biết điều quá, sợ bọn tôi không có tiền đây mà, con yên tâm, chỉ cần có dì Tôn ở đây thì con muốn mua gì thì mua, tuyệt đối không để bọn con chịu thiệt thòi, ý kiến ông già kia con cứ coi như gió thổi ngoài tai thôi.
Bà Tôn Huệ Quốc này vốn là người quê kệch, học hành ít, xuất thân cũng không tốt, lúc không có tiền sợ nhất là bị người khác coi thường, bây giờ phát tài rồi lại sợ người ta không biết. Huống hồ lúc này còn có mặt người ngoài, toàn những người có vai vế, tuyệt đối không thể để mất thể diện.
Đồ Nhiễm cười cười:
- Dì tốt với bọn con quá, con cũng chẳng ưng căn nào khác chỉ thích căn nhà ở tòa bên cạnh thôi.
Bà Tôn Huệ Quốc bấm ruột bấm gan rút ví, về đến nhà càng nghĩ càng ức, đành trút giận lên người ông chồng:
- Con dâu ông là cái loại gì thế, xảo quyệt, gian manh, tính tình nhỏ mọn, lại còn nói cái gì mà quân tử không tranh thứ người khác thích, nó đang định trả thù tôi thay cho bà mẹ chồng đã chết của nó đây mà! – Sau đó bà ta kể từ đầu đến cuối quá trình bị gài bẫy, cuối cùng kết luận. – Con ranh này không hề đơn giản, phải đề phòng.
Ông Lục ậm ờ:
- Nghe bà nói kìa, bà không phải là mẹ chồng nó sao, vì bà trẻ nên tôi mới bảo bọn nó gọi bà bằng dì.
Buổi tối, nhân lúc bà Tôn Huệ Quốc dắt chó ra ngoài đi dạo, ông Lục gọi điện cho con trai, giả vờ dạy bảo:
- Bố bảo này Lục Trình Vũ, anh lấy cô vợ thế nào vậy hả?
Lục Trình Vũ còn đang trực ở bệnh viện, không hiểu chuyện gì:
- Sao ạ?
- Sao à? – Ông già cười khùng khục. – Vừa moi được tiền từ túi Tôn Huệ Quốc, lại vừa làm cho bà ấy tức tối nhảy dựng lên, bố chưa gặp được mấy người như thế đâu. Cô bé này thú vị, hợp ý bố đây. Tính con như thế, cũng phải tìm một người lợi hại mới trói chân con được.
Lục Trình Vũ cúp điện thoại, bất giác mỉm cười, nghĩ một lúc rồi gửi một tin nhắn: Nhiệm vụ hoàn thành rồi?
Chẳng lâu sau, đầu kia trả lời: Chúc mừng ông xã, anh đã có thêm một căn nhà, hai tầng, 150 mét vuông.
²²
Bên này Đồ Nhiễm mới lo xong chuyện nhà cửa, bên kia Tô Mạt lại nhờ cô giúp đỡ.
Cô lại bất đắc dĩ xin phép công ty nghỉ nửa ngày, tới phòng khám ở bệnh viện gặp hai mẹ con Tô Mạt và bà nội đứa bé, cầm y bạ và đơn chẩn đoán bệnh, cùng đi tới khu phòng bệnh ở phía sau.
Đây cũng là lần đầu tiên cô tới bệnh viện tìm Lục Trình Vũ sau khi kết hôn.
Trước khi đi cô đã gọi điện thoại, không ai nghe máy đúng như dự đoán, nhìn thời gian, có lẽ anh đang đi thăm bệnh.
Mặt Tô Mạt vàng vọt, mắt thâm quầng, có lẽ là vì lo lắng lâu ngày, cũng không có tâm trạng nói chuyện.
Đứa bé trong lòng cô trông khá hơn mẹ nó nhiều, đôi mắt đen lay láy nghiêng ngó nhìn xung quanh.
Đồ Nhiễm khẽ véo cằm cô bé, cô bé toét miệng cười, cánh tay khua khoắng đòi cô bế, chỉ có điều cổ họng vẫn hơi có tiếng rít, một lúc sau lại ho sù sụ, ho đến nỗi mặt đỏ phừng phừng, thở không ra hơi.
Tô Mạt vội vỗ lưng cho con gái, hàng lông mày thanh tú bất giác chau tít lại.
Cả đêm qua cô không ngủ, tờ mờ sáng đã dậy, bàn bạc vói Đồng Thụy An rồi hẹn mẹ chồng đưa con gái đi xếp hàng lấy số. Khám chuyên gia khá đắt, nhưng vẫn phải tranh nhau, đến lượt cô thì phía trước đã ba bốn chục người.
Bà bác sĩ trung niên kia đã hoàn toàn trơ lì trước những đứa trẻ khóc mếu, kê đơn thuốc như công nhân đứng dây chuyền trong nhà máy, chẳng thèm nghĩ ngợi. Giữa lúc ấy còn nghe mấy cuộc điện thoại, có lẽ bà ta mới mua nhà, đang bàn bạc chuyện sửa sang với ai đó. Mấy vị phụ huynh đứng đợi đã lâu lại không ai hó hé một lời, mặt ai cũng khúm núm, cười cười nịnh nọt.
Tô Mạt cũng không dám giục.
Bà bác sĩ đặt điện thoại xuống, ngước mắt lên nhìn Tô Mạt:
- Bị làm sao?
Đợi nửa ngày trời, lòng Tô Mạt đã nóng như lửa đốt, bèn nói ngay không lựa lời:
- Giáo sư Giang, con cháu mấy hôm trước khám ở chỗ bác, truyền mấy bình nước nhưng vẫn ho, tối qua lại uống thuốc bác kê, hình như còn ho nặng hơn.
Bà bác sĩ cười lạnh:
- Uống thuốc tôi kê mà bệnh lại nặng hơn, ở đây nhiều bậc cha mẹ như vậy, con họ vẫn khám chỗ tôi suốt, cũng chẳng thấy ai nói thế. Cô từng này tuổi rồi, sao chẳng biết đường ăn nói?
Mặt Tô Mạt đỏ gay, tức thì nín bặt.
Bà Đồng lườm con dâu rồi quay sang cười nịnh bác sĩ:
- Từ trước tới giờ nó không biết ăn nói, bây giờ cuống quá mụ cả đầu, tiêm thì tiêm xong rồi ạ, bác sĩ xem có cần tiêm thêm mấy mũi nữa không ạ, làm phiền bác sĩ quá.
Giáo sư Giang chẳng nói chẳng rằng, mặt vẫn lạnh tanh cẩm ống nghe lên nghe lưng cho đứa bé:
- Đứa trẻ này cơ thể yếu ớt quá, bị cảm dẫn đến viêm phổi, viêm phổi dẫn đến hen suyễn.
Tô Mạt và bà Đồng sững sờ:
- Vậy phải làm sao ạ?
Giáo sư Giang nói:
- Phải làm sao? Tôi thấy không ổn đâu, nhập viện đi. Có điều bây giờ nhiề