Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.
quá đáng, cô đã cơm no rượu say ở ngoài, nhưng lại bắt một thanh niên cường tráng vất vả làm lụng, cứu người, trị thương mười mấy tiếng đồng hồ phải ôm cái bụng đói meo.
Anh nói:
- Không cần, vừa gọi đồ ăn ở ngoài rồi.
Cô đặt túi xách xuống, mân mê vạt áo, cảm giác hối lỗi đã bán đứng cô, vì thế cô quyết định xuống nước trước, tung tăng chạy tới hỏi anh:
- Ông xã ơi, anh mệt hả?
-Ừ.
Cô đưa tay vuốt ve mặt anh, những sợi râu lún phún hơi ráp tay, gần đây anh có vẻ gầy đi một chút, nhớ ngày mai phải mua sườn về hầm tẩm bổ cho anh mới được.
Cô đưa tay khẽ day huyệt thái dương của anh, sau đó lại bóp vai bóp gáy cho anh, thầm đoán chắc anh thấy thoải mái lắm.
Anh nói:
- Em gãi ngứa đấy à, chẳng thà để cho anh ngủ yên một lúc.
Cô tức tối mặc kệ anh, quay ra bật đèn.
Lục Trình Vũ lại nói:
- Ông già muốn mua cho căn nhà, em có thời gian thì đi xem.
Lúc này anh mới mở mắt nhìn cô, đáy mắt hằn tơ máu, nét mặt thoáng chút mỉa mai, như đang cố tình kiếm chuyện.
Cô nói:
- Sao lại bảo em đi, tự anh đi xem đi?
Anh lầm bầm một câu rồi tiếp tục nhắm mắt lại:
- Mấy chuyện này em thích nhất, không bảo em đi thì em có vừa lòng không?
²²
Đồ Nhiễm cắn môi, đứng đó nhìn người đàn ông kia một hồi lâu, hừ một tiếng, không thèm đếm xỉa đến anh rồi quay người đi vào trong bếp.
Lục Trình Vũ nghe thấy trong bếp vang lên tiếng leng keng, loảng xoảng, rồi một mùi thơm từ từ lan tỏa, chẳng bao lâu sau, một bát mì to tướng được đặt “cạch” xuống trước mặt anh.
Anh nhìn bát mì chằm chằm, tôm bóc nõn đỏ hồng, cải thảo xanh mướt, trứng gà vàng ruộm, những lát cà chua tươi rói điểm xuyết vài cọng hành hoa, trông thì rất ngon lành, không biết hương vị thế nào. Anh cầm đũa lên, xì xụp ăn.
Đồ Nhiễm vỗ vỗ vào đầu anh:
- Chẳng ra dáng gì cả, từ từ thôi.
Anh gạt tay cô ra, vùi đầu ăn tiếp.
Đồ Nhiễm ngồi bệt xuống đất, chống tay lên má nhìn anh, không kìm được, than thở:
- Anh có biết bây giờ em muốn làm điều gì nhất không? Kéo hết mấy cô nàng y tá õng ẹo trong bệnh viện anh đến đây để chiêm ngưỡng dáng vẻ này của anh – Chàng bác sĩ điềm tĩnh, nho nhã, đứng đắn làm rung động lòng người, một khi đói lả thì chẳng khác nào lang sói.
Lục Trình Vũ đặt cái bát không xuống, rút giấy ăn ra lau miệng, nhìn cô rồi thong thả nói:
- Thực sắc tính dã, ở trên giường dáng vẻ anh cũng như thế này, chẳng phải em rất thỏa mãn còn gì?
Mặt cô nóng bừng, khẽ hứ một tiếng.
Anh lại nói rất nghiêm túc:
- Ngon lắm, cảm ơn em.
Cô cười cười, nhảy phắt lên ngồi trên sofa cùng anh, ôm cổ anh lắc lắc:
- Ông xã ơi, ông xã à.
Anh gạt cô ra:
- Có chuyện gì thì nói đi, đừng động chân động tay.
Cô đảo mắt:
- Căn nhà đó đứng tên ai?
Lục Trình Vũ vừa tức vừa buồn cười, hỏi ngược lại:
- Em nói xem đứng tên ai?
Cô lại hỏi:
- Bố trả tiền hết à?
- Ừ.
Cô ngẫm nghĩ:
- Chúng ta giao kèo, nếu ai ngoại tình thì căn nhà thuộc về người kia, không được tranh giành.
Anh nghiêng đầu nhìn cô, muốn biết trong câu nói này có mấy phần là đùa cợt, mấy phần thật lòng, nhưng cô lại nhanh như chớp hôn chụt một cái lên miệng anh, đợi anh hơi hoàn hồn lại đã hỏi luôn:
- Được không anh?
- Được.
Cô liếm môi cười:
- Xem ra mì em nấu ngon thật đấy nhỉ, làm khổ ai cũng không được làm khổ trẻ con, bỏ đói ai cũng chớ bỏ đói đàn ông.
Ông Lục định mua nhà cho con trai, chuyện này ở nhà người bình thường là chuyện bình thường, nhưng ở nhà họ Lục lại có phần kỳ lạ.
Trong cuộc hôn nhân lần thứ hai, người ngoài đều thấy ông Lục chính là một kẻ râu quặp điển hình.
Vợ sau Tôn Huệ Quốc, sắc sảo, hoạt bát, chanh chua, ngang ngược, không chỉ xen vào gia đình ông mà còn nhúng tay vào sự nghiệp của ông. Cả hai bắt tay chặt chẽ, việc kinh doanh ngày càng phát đạt, cho nên bà ta nắm tài chính trong nhà họ Lục, uy tín không tầm thường. Ông Lục kiêng dè bà vợ sau, nhưng bà vợ sau này cũng kiêng dè một người.
Đồ Nhiễm nhận ra, nếu không nhờ có người đó, những ngày tháng của cô em chồng sẽ còn nhọc nhằn nhiều. Nhưng dù vậy, bà Tôn Huệ Quốc vẫn thường xuyên nói xa nói gần, mỉa mai, xỉa xói Lục Trình Trình.
Trình Trình dung mạo bình thường, tư chất bình bình, còn Tôn Hiểu Bạch lại hơi giống bà Tôn Huệ Quốc, có nét lả lơi, sành sỏi, tư sắc khá khẩm, công việc lại ngon lành.
Cho nên Tôn Huệ Quốc khá là tự đắc.
Lục Trình Trình cố gắng nhẫn nhịn, nhưng cũng không ngốc, rốt cuộc cũng có một hôm, cô bé nắm được thóp của bà ta.
Trình Trình quét nhà, cô bé đã quen lấy lòng người cha chẳng chút thân thiết bằng những việc nhỏ nhặt như vậy.
Cô tìm thấy một tờ giấy trong khe tủ quẩn áo của phòng ngủ chính, mở ra xem, là một tờ biên lai gần một triệu tệ, người ký tên là Tôn Huệ Quốc.
Trước mặt bà ta, cô không tỏ thái độ, nhưng lại đưa tờ biên lai đó cho ông Lục.
Nhìn thấy tờ giấy, ông Lục vừa bàng hoàng vừa tức giận. Bàng hoàng là vì, đúng vào lúc việc kinh doanh đang thiếu vốn lưu động, bà Tôn Huệ Quốc lại chi ra một khoản tiền riêng lớn như vậy. Tức giận là vì, ông coi b