Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.
hướt tha, sơ mi nhạt màu, váy ngắn bó sát của cô nàng OL[13'>, vừa uống vừa ngắm nghía, điệu bộ rất lấy làm ưng ý.
[13'> Office Lady: Cô nàng công sở.
Hai bên đều không lên tiếng, chỉ có bình cà phê thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu ùng ục, mùi cà phê thơm lừng theo hơi nóng lan tỏa khắp phòng, trong giây lát, không khí như cũng bảng lảng, mơ hồ theo làn hơi mờ ảo đẹp đẽ.
Người chứng kiến nhanh chân rút lui, lại thêm mắm dặm muối, ngập ngừng, lấp lửng đi kể vung vít khắp nơi, như vầy như vầy, mọi người đều hiểu.
Đồ Nhiễm cầm tờ giấy đi công tác, nhìn lướt qua danh sách đồng nghiệp, thêm cô và Cố Viễn Hàng nữa, tổng cộng là bốn người, khẽ thở phào, nhưng nhìn lại lịch trình thấy phải ở ngoài ba đêm, lập tức lại thấy khó chịu.
Lý Đồ bước đến cười hềnh hệch, ghé sát vào phía cô:
- Nghe nói bà chị già lại bị khâm điểm theo đức ngài đi tuần đó phỏng?
Đồ Nhiễm chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhanh tay gấp gọn tờ đơn đăng ký làm đôi, nhét vào tập hồ sơ.
Lý Đồ vẫn không buông tha:
- Rõ rành rành là cố tình tạo cơ hội và dư luận đây, không biết mệt nhỉ, muốn chơi trò ngoại tình mà lại phải giở những thủ đoạn này ra, xem ra anh ta không chỉ muốn có được con người chị, mà còn muốn cả trái tim chị. Đi con đường này, đường xa gánh nặng, hoặc là phải thật chắc chắn, hoặc là dứt khoát bỏ đi, hay là về nhà cho chồng chị nuôi.
Đồ Nhiễm không thừa nhận:
- Đừng nói mò, vốn chẳng có chuyện gì, cũng bị lũ các cậu tam sao thất bản cho thành có chuyện.
Chẳng qua là một người đàn ông quen thói mèo mỡ, muốn chơi trò lung lạc kiểu viên đạn bọc đường, khiến thủ đoạn trông có vẻ cao siêu, chắc chắn sẽ không ngu ngốc tới mức vẫn coi cô là một cô gái bé bỏng rạo rực lòng xuân, làm xằng cũng phải có chừng có mực.
Lý Đồ đâu dễ bị cô qua mắt như vậy, chỉ ngược vào cô:
- Chị cứ thế này, coi như là đã tu luyện thành tài, cứ im im tỉnh rụi mà khiến người ta bồn chồn, day dứt, không buông ra được. Mấy cô bé con dễ dàng sa bẫy, người ta lại không thích, không tốn công sức thì không có tính thách thức. Chị nói xem, rốt cuộc là anh ta bị chị lừa, hay là chị chiều theo ý anh ta?
Không còn cách nào khác với cậu ta, Đồ Nhiễm đành nói thẳng:
- Có những chuyện nếu không làm rõ ra thì không tính là chuyện gì hết, ngược lại lúc này, mọi người vẫn coi như khách khí với tôi, làm chuyện gì cũng có thể thuận buồm xuôi gió đến cùng, cũng chẳng có gì là xấu, cứ thế đi.
Lý Đồ lắc đầu, ngân nga như hát tuồng:
- Chị chỉ nghĩ một, mà không biết nghĩ mười. Chúng ta làm nghề thuốc, luôn có quan hệ với bệnh viện, chỗ chồng chị cũng là khách hàng lớn ở đây, thường xuyên qua lại. Em biết chị là người thế nào, không nói ra người ta cũng biết, chuyện này mà một đồn mười, mười đồn trăm, những lời khó nghe đến tai chồng chị, chị cũng không thấy sao à? Cho dù cây ngay không sợ chết đứng, chị thấy không sao, nhưng chồng chị ở bệnh viện còn có thể ngẩng đầu lên làm đàn ông được không? Đàn ông sợ nhất là gì? Sợ nhất trên đầu có hai cái sừng to. Cái sừng ấy là do quảng đại quần chúng dùng sức mạnh dư luận cực kỳ to lớn cắm vào giúp, cũng giống như vòng kim cô của Tôn Ngộ Không, người thường không gỡ xuống được, cả đời này phải mang theo. Người ta thường nói làm phụ nữ khó, phụ nữ sợ bị thêm thắt đặt điều, thực ra đàn ông cũng thế thôi, chỉ có điều góc độ khác nhau.
Đồ Nhiễm cúi đầu nghĩ ngợi, cảm thấy lời này không phải là không có lý, bèn nói:
- Cậu cũng biết quan tâm, lo lắng nhỉ, không làm chủ tịch hội phụ nữ đúng là lãng phí nhân tài.
Lý Đồ lại chỉ vào cô:
- Vì sự ổn định đoàn kết của gia đình nhỏ, chị phải nghĩ cho người đàn ông của mình. Có những việc phải giải quyết cho gọn gàng, sạch sẽ, đừng để người ta bắt thóp, lại cũng không thể làm cho quan hệ trở nên cứng nhắc. Nhìn đi, ngay cả đứa chưa cưới vợ như em cũng biết, bình thường chị cũng tinh tế lắm mà, sao không có tính tự giác này nhỉ? – Cậu ta ngừng lại một lúc. – Dù sao em cảm thấy, chị vẫn chưa bước vào trạng thái đã kết hôn, đừng tưởng mỗi ngày tan sở lại tất bật về nhà đi chợ nấu cơm, nhưng cách suy nghĩ vấn đề vẫn giống như hồi còn độc thân. Như chuyện ăn cơm trưa nhé, xung quanh có bà cô, bà chị nào mở mồm ra là không nhắc đến chồng mình không? Chỉ có chị từ trước tới giờ chẳng hé răng câu nào, người không biết còn tưởng chị chưa lấy chồng, đến giờ đã có ai trong công ty mình nhìn thấy chồng chị mặt ngang mũi dọc ra sao chưa?
Đồ Nhiễm khẽ xua tay:
- Dào, tôi không quen nói chuyện gia đình ở nơi công cộng. Vấn đề thói quen thôi, thế cũng phải phê bình à?
Lý Đồ lắc lắc ngón tay:
- Sai, đây không phải chuyện thẹn thùng, quen hay không quen, mà nó cho thấy chị vẫn chưa coi hôn nhân là một phần cuộc sống hiện tại của chị, nếu tình yêu đã từ từ chuyển biến thành tình thân ruột rà máu mủ, đâu thể nào một chữ cũng chẳng nhắc tới? – Cậu ta nhoài tới như một bà tám lắm chuyện, vẻ mặt thần bí. – Chị với chồng chị sống với nhau thế nào? Anh ấy đối xử với chị tốt không? Không sao, có gì nói nấy, em chính là chỗ dựa bên ngoại của chị đây.
- Xéo! – Đồ