Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.
Nhiễm đá nhẹ cậu ta một cú, cười cười. – Nói tràng giang đại hải cũng chỉ là muốn rình mò chuyện riêng của người ta.
- Ây da, em là người thế nào thì có sao, giày vừa chân hay không chỉ mình chị mới biết thôi… – Lý Đồ cười cười đứng dậy đi ra cửa, để lại một mình Đồ Nhiễm với nỗi muộn phiền.
Những ám chỉ hay công khai của Cố Viễn Hàng với cô chất cao như núi, cô chỉ vờ như không biết. Con người Cố Viễn Hàng đâu chịu bị người ta coi như kẻ ngốc mà qua mặt, cho dù chỉ khiến cô được lợi một chút xíu, cũng sẽ phải đòi lại cả vốn lẫn lời, dù gì cũng là tính cách của người làm ăn. Lần này đi công tác lại khiến người ta hoài nghi, đến thăm khách hàng ở một thành phố cơ sở đâu cần phải tổng giám đốc đích thân xuất trận?
Nhưng, những diễn biến tiếp theo lại khiến cô cảm thấy mình đã lo nghĩ quá nhiều.
Khi nhóm Đồ Nhiễm đến nơi đã là buổi trưa, Cố Viễn Hàng đưa bọn họ đi ăn cơm cùng trưởng chi nhánh và ông chủ của mấy hãng thuốc lớn, vừa ăn vừa đĩnh đạc bàn bạc vấn đề bảo hộ thị trường và quy hoạch lâu dài của công ty, hai bên ăn uống, cười nói vui vẻ, thiện cảm lại tăng thêm một phần. Đồ Nhiễm không thể không thừa nhận sức hấp dẫn riêng của Cố Viễn Hàng khi làm việc. Con người này không chỉ biết cách ăn nói mà đầu óc lại nhanh nhạy, từ trước tới nay, chỉ có anh ta khiến người khác phải xoay vòng vòng quanh mình, không ai bì được.
Buổi chiều lại cùng với hai vị tổng giám đốc và người đại diện OTC[14'> tới thăm từng nhà thuốc một, khảo sát tỉ lệ lên quầy và tình hình tiêu thụ của sản phẩm, gần đến giờ cơm tối mới tới một công ty trong đó để tuyên truyền cho sản phẩm mới. Cả ngày lịch trình kín mít, sau khi về khách sạn lại càng không lúc nào nhàn rỗi, người ngựa đều mệt nhoài, ai về phòng nấy, hoặc lập kế hoạch, hoặc soạn thảo hợp đồng đại lý, bận rộn xong cũng đã là nửa đêm, ngả đầu ngủ vùi.
[14'> OTC (Over-the-counter): Thuốc không cần ghi toa, tức những loại thuốc có thể sử dụng an toàn và hiệu quả mà không cần đến sự chỉ dẫn hay theo dõi của bác sĩ.
Lịch trình ngày thứ hai cũng tương tự, đi thăm nơi tiêu thụ cuối, thăm các công ty, phát tài liệu, thương lượng đại lý, buổi tối trở về chỉnh sửa tư liệu, phân tích số liệu… rõ ràng, rành mạch, đâu ra đấy, ngay cả Đồ Nhiễm cũng phải tâm phục khẩu phục. Tuy cô làm việc với Cố Viễn Hàng đã lâu, nhưng vẫn luôn học hỏi được những điều mới mẻ từ anh ta.
Bận rộn tất bật tới tận chiều ngày thứ ba mới được nghỉ ngơi.
Rảnh rỗi không có việc gì, Đồ Nhiễm muốn ra ngoài đi dạo, xem xem có thể mua đặc sản gì mang về không. Khi gần xuống lầu, thấy một đồng nghiệp kéo va li từ phòng đi ra, cô lấy làm lạ, vội chạy tới hỏi thăm.
Đồng nghiệp nói:
- Tôi và Tiểu Chu đều là người ở đây, đã đến đây rồi thì đương nhiên sẽ muốn về nhà xem sao. Cố Tổng đã duyệt rồi, còn cho bọn tôi nghỉ thêm một ngày, liền với cuối tuần, vậy là được nghỉ những ba ngày.
Đồ Nhiễm lại hỏi:
- Thế Tiểu Chu đâu, đã đi chưa?
Đồng nghiệp nói:
- Buổi chiều Tiểu Chu còn phải làm việc, tối mới đi, nhưng Cố Tổng cũng đã đồng ý rồi, dù sao cũng sẽ đi.
Tim Đồ Nhiễm thót lại, nhưng không để lộ ra ngoài, chỉ cười nói:
- Hy vọng mọi người chơi vui vẻ, tuần sau gặp lại ở công ty.
Cô quay người về phòng, suy đi tính lại bèn gọi điện thoại cho Lý Đồ.
Lý Đồ cười một cách quái dị rõ lâu:
- Chị tìm em thì ích gì, chẳng lẽ bảo em đi bắt gian, em có phải chồng chị đâu. Hay là chị kiếm cớ đánh bài chuồn luôn cho xong.
Đồ Nhiễm cúp máy, thầm nghĩ: Cái trò mèo vờn chuột này còn định kéo dài đến bao giờ đây, trốn được hôm nay cũng chẳng trốn được ngày mai, chi bằng giải quyết dứt điểm cho chuyện này chấm dứt tại đây, ít ra còn có thể bịt được mồm người khác.
Chọn một thời điểm thích hợp, cô lại gọi điện cho Lục Trình Vũ.
Lần này anh lại bắt máy, lòng cô thấp thỏm, nhưng miệng vẫn nũng nịu:
- Chồng ơi, anh quên hôm nay là sinh nhật em à?
Cô đoán chắc đối phương không nhớ.
Lục Trình Vũ quả nhiên chỉ “ừ” một tiếng, thoáng chút hoài nghi.
Cô không khỏi cười thầm trong lòng, hỏi anh:
- Anh định tặng em gì nào?
Anh hỏi ngược lại:
- Em muốn gì?
Cô hạ nhỏ giọng, chậm rãi nói:
- Em muốn một lần… hoàn mỹ.
Mấy chữ ở giữa lí nhí như muỗi kêu.
Người kia bắt đầu lấy làm kỳ lạ, lập tức bật cười khẽ, rõ ràng là đã nghe rõ, nhưng vẫn hỏi lại một cách gian tà:
- Cái gì hoàn mỹ cơ?
Cô đỏ mặt tía tai, cũng may anh không nhìn thấy, hít một hơi nói dứt khoát “Sex!”. Có những lời mượn ngôn ngữ khác nói ra sẽ cảm thấy uyển chuyển hơn nhiều.
- Xa như thế không làm được.
- Chẳng phải anh bảo mùng Chín anh nghỉ phép sao, hôm nay mùng Tám, anh lại trực ban ngày…
- Ừ, nhưng ngày mai có một hội thảo khoa học, anh dời ngày nghỉ lại một ngày.
- Anh không đến được?
- Không đến được.
- Không đến hả?
- Không đến.
- Vậy được, tạm biệt.
Đồ Nhiễm cúp rụp điện thoại, thẫn thờ ngồi trên giường, càng nghĩ càng thấy khó chịu. Sống trên đời hơn 20 năm, chưa từng bị người ta từ chối một cách thẳng thừng như thế, cô lại còn điếc không sợ súng, nhất đị