Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.
g thở phào, đôi nam nữ cách đó không xa đã đứng tách ra một chút, hiển nhiên là đang duy trì một khoảng cách giữa các đồng chí cách mạng với nhau.
- Xuống xe! – Lục Trình Vũ lên tiếng, tháo dây an toàn đẩy cửa xe, thò chân ra ngoài. Lôi Viễn sực tỉnh, lại nghe thấy anh nói. – Ở đây đã là thành phố rồi, cũng không xa chỗ cậu, tôi không tiễn đâu.
Lôi Viễn thầm nghĩ, cậu tiễn tôi lúc nào, toàn là tôi lái xe còn gì, rồi lại nghĩ, vùng cấm ngày hôm nay vẫn không nên dây vào là hơn, bèn khách sáo cảm ơn, tẩu vi thượng sách[16'>.
[16'> Chạy là kế sách hàng đầu.
Lục Trình Vũ khom người lấy áo khoác ở ghế sau rồi mới đi về phía kia.
Đồ Nhiễm muốn lên lầu, lại nghe thấy Cố Viễn Hàng nói ngày mai không phải đến các công ty, có thể tự sắp xếp, hỏi cô có dự định gì. Cô lập tức trả lời:
- Tôi muổh bắt chuyến xe bus sớm về nhà.
Nghe cô nói vậy, Cố Viễn Hàng biết ngay cả ngồi chung xe với anh ta cô cũng không muốn, bèn cười:
- Có người đợi ở nhà hả? Tuy nói tiểu biệt thắng tân hôn, nhưng phụ nữ như em sao cứ cuống lên làm gì? – Anh ta lại thở dài. – Đồ Nhiễm, con người em đúng là cứng rắn.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, chỉ loáng một cái đã ào ào như trút. Cố Viễn Hàng đang định vào khách sạn để tránh mưa, lại thấy Đồ Nhiễm đứng im không nhúc nhích, cũng không trả lời anh ta, chăm chăm nhìn sang bên kia đường, giống như đang nhìn ai.
Tim Đồ Nhiễm bỗng đập thình thịch, ánh sáng trong đêm tối vàng vọt, nước mưa lại lọt vào mắt, khiến người đó như không chân thực, nhìn như phải, mà lại như không.
Người kia rất cao, khi đi cũng sải những bước dài, lưng thẳng tắp, toát ra vẻ đắc ý như thể mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay, không gì có thể che mắt được. Đồ Nhiễm thầm nghĩ, anh cũng đúng là một cá thể mâu thuẫn, rõ là đắc ý như vậy, nhưng trông lại nhàn nhã, thong dong, thậm chí còn có vẻ uể oải, rõ là ra vẻ thông minh, tự đắc, không để ai vào mắt, nhưng người khác lại không nhận ra được, thậm chí còn tưởng rằng anh là người khiêm tốn, nhã nhặn. Trước đây thấy anh như vậy thật đáng ghét, giờ phút này lại cảm thấy rất tốt.
Tay anh cầm chiếc áo vest, người dính một chút nước mưa, tóc trước trán ướt đẫm, hai hàng lông mày như cũng ẩm ướt, thâm đen như mực. Anh cũng nhìn cô, vẻ mặt hơi lạnh lùng.
Đồ Nhiễm vốn dĩ ngay thẳng, giờ bị anh nhìn như vậy lại giống như bị bắt quả tang đang làm sai chuyện gì, thoáng chút ngượng ngùng, bèn nhỏ giọng hỏi anh:
- Sao lại đến giờ này?
Nói ra rồi mới cảm thấy không ổn, giọng cô ỏn ẻn thẹn thùng, cứ như cô gái mới lớn đang yêu làm nũng với bạn trai.
Anh dửng dưng liếc về phía Cố Viễn Hàng, rồi bảo cô:
- Mưa rồi, đứng ngoài này làm gì?
Cố Viễn Hàng sững sờ, trầm ngâm nhìn bọn họ.
Đồ Nhiễm sực tỉnh:
- Đây là Tổng Giám đốc Cố. Đây là… chồng tôi.
Cố Viễn Hàng thoáng ngạc nhiên, chỉ một chút xíu, rồi vẫn chủ động đưa tay ra bắt tay đối phương:
- Bác sĩ Lục, không ngờ lại gặp anh ở đây.
Lục Trình Vũ nhìn anh ta, khẽ nhướn mày nghi hoặc:
- Anh là…
- Mấy hôm trước bố tôi bị bệnh, anh và giáo sư Trương cùng mổ cho ông ấy.
Lục Trình Vũ chẳng thèm suy nghĩ, nói thẳng:
- Thế à? Bệnh nhân đông quá, chẳng nhớ nữa.
Cố Viễn Hàng là người như thế nào, lập tức biết ngay đối phương cố tình gây khó dễ, đành cười khan hai tiếng, cũng không tiện nói nhiều. Đúng lúc này Tiểu Chu xách hành lý từ trên lầu bước xuống, không tránh khỏi một màn giới thiệu hỏi han, Cố Viễn Hàng tự tìm đường lui, chào hai người họ rồi giúp cấp dưới đưa hành lý lên taxi.
Họ đi vào thang máy, Đồ Nhiễm từ từ nhích tới khoác tay Lục Trình Vũ.
Anh không nói gì, không đoán được suy nghĩ của anh, cô cũng không lên tiếng, một lát sau mới lắc lắc cánh tay anh, gọi “ông xã”.
Anh khẽ nhíu mày, cúi xuống nhìn cô.
Cô hỏi:
- Chẳng phải anh bảo không tới sao?
Anh tiện mồm đáp:
- Nếu anh không tới, chẳng phải em sẽ làm ầm ĩ lên hay sao.
Nhớ lại tình cảnh lúc trước, đều là đàn ông, sao không hiếu được suy nghĩ của đàn ông. Chỉ nhìn vào ánh mắt lúc đó của Cố Viễn Hàng thôi đã biết trong đầu hắn ta đang nghĩ gì, trong lòng anh thoáng chút khó chịu.
Giống như khi đói bụng, gặp ngay ông đầu bếp lề mề, đợi nửa ngày trời mới bưng ra một đĩa thức ăn tạm coi là ăn được, nhưng lại bị người ta dòm ngó, ăn bữa cơm cũng chẳng được thoải mái.
Nhưng phụ nữ một khi đã lên cơn cảm tính thì rất dễ mụ mị đầu óc, lại coi những lời đó thành lời ngon ý ngọt, ngấm ngầm lĩnh hội.
Lòng Đồ Nhiễm xốn xang, một lúc sau mới nói:
- Thế thì anh đừng đến nữa, để em lật tung trời lên.
Lục Trình Vũ nhìn cô, nghiêng người ép cô vào tường thang máy, ghé sát lại hỏi:
- Lật tung trời hay lật tung tường[17'>?
[17'> Thành ngữ Trung Quốc có câu “hồng hạnh vượt tường” chỉ việc ngoại tình, ở đây Lục Trình Vũ ám chỉ việc Đồ Nhiễm lăng nhăng với Cố Viễn Hàng.
Hơi thở nóng hổi của anh phà vào tai cô ngưa ngứa, cô không nhịn được bật cười thành tiếng, vội đưa tay ra đẩy anh, lại nghe thấy anh nói:
- Hôm nay đừng ở đây nữa.
Cô hỏi:
- Anh muốn ở đâu?
Lục Trình Vũ xiết chặt