Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.
bờ. Lục Trình Vũ tiếp tục đi dọc theo mép nước, đi được một lát là đến một con lạch nhỏ, dòng chảy rộng chừng hai, ba mét, càng lên trên càng rộng, dần dần mất hút về phía khu rừng, không nhìn thấy dòng nước nữa, chỉ còn tiếng nước róc rách.
Lục Trình Vũ vẫy tay ra hiệu với người đằng sau, còn mình thì men theo dòng nước tiến vào bên trong.
Đồ Nhiễm đi hơi chậm, khi tới nơi, Lục Trình Vũ đang vừa đợi cô vừa móc mồi vào cần câu. Thấy cô tới, anh nói:
- Hồi nhỏ anh ở nhà bà ngoại, gần nhà là Hồ Đông, bây giờ đã bị lấp để xây nhà rồi, hồi xưa ở đó có nhiều cá lắm. Lúc nghỉ hè, ngày nào anh cũng dẫn Trình Trình ra ngoài mò cua bắt cá. Hồi đó Trình Trình còn nhỏ xíu, anh sợ nó ngã xuống nước nên lấy dây thừng buộc vào người nó, đầu kia thì buộc vào cây liễu to cạnh hồ. Sau đó có một lần quên mất, anh cứ mải mê đi dọc bờ hồ, vừa đi vừa vớt tôm, đi suốt cả buổi chiểu, bắt được một giỏ đầy, nhưng lại quên mất con bé ở gốc cây liễu nào. Vì chuyện này mà anh bị mẹ cầm cây cán bột đánh cho một trận, mẹ chỉ đánh anh một lần duy nhất đó thôi. – Nói xong, khóe miệng anh hơi nhếch lên.
Cô hỏi:
- Sau đó làm thế nào tìm được?
- Mẹ anh với bà ngoại chạy vòng quanh hồ tìm suốt nửa buổi tối, lúc tìm thấy, nó đang nằm dưới gốc cây ngủ ngon lành.
Đồ Nhiễm cười:
- Anh trai đểu, ham chơi suýt nữa để lạc cô em gái.
- Từ trước tới giờ anh không phải là một người anh xứng đáng. – Nụ cười trên môi anh vụt tắt. – Bao nhiêu năm nay chỉ bận rộn chuyện riêng, lúc mẹ anh bỏ đi, không muốn để nó ở lại với bố, nhưng trong nhà không có tiền, mẹ anh muốn để Trình Trình đi theo người có điều kiện kinh tế tốt hơn để được sống thoải mái hơn. Lúc đó anh cũng lớn rồi, khi học đại học đi làm gia sư cũng kiếm được ít tiền, cũng xin vay trợ cấp học phí, sau đó bố anh còn âm thầm đóng học phí cho anh, cứ vậy mà qua ngày. Chỉ có điều Trình Trình còn nhỏ như vậy, bao nhiêu năm nay ở nhà người khác không biết sống thế nào?
Đồ Nhiễm trầm ngâm:
- Con bé không đơn giản, rất kiên cường, nó có cách sống riêng của nó. Bố anh ngoài mặt thì nhịn bà Tôn Huệ Quôc mà lạnh nhạt với nó, nhưng thật ra đối xử với nó không hề tệ. Có những chuyện con bé đã kể qua với em, anh cũng không cần quá lo lắng.
Lục Trình Vũ gật đầu, nhất thời không nói gì, cả hai lại tiếp tục đi về phía trước, Đồ Nhiễm hỏi anh:
- Hồi trước anh làm gia sư cùng một lúc nhiều nhất là dạy mấy người?
- Năm, sáu người gì đó, không nhớ nữa. – Anh bỗng mỉm cười, đưa tay vỗ trán. – Nhưng mà Đồ Nhiễm này, em là cô học sinh khó dạy nhất mà anh đã từng gặp.
Cô độp lại:
- Thưa thầy Tiểu Lục, anh là thầy giáo ngốc nhất mà em đã từng gặp.
Anh nói:
- Em giỏi lắm, giờ lại còn trách anh dạy không tốt nữa.
Cô cười:
- Hồi đó em bị hổng kiến thức cơ bản mà, khi học đương nhiên là phải vất vả rồi. Thực ra cũng chẳng trách được ai, tuy mẹ em thiên vị, có cơ hội tiêu tiền đều dành hết cho Đồ Loan, nhưng lúc tài chính khó khăn sẽ luôn có người phải hy sinh. Có điều em cũng vẫn học đại học, dù là con đường hơi gập ghềnh một chút, gập ghềnh cũng có cái hay. – Cô bỗng ngừng lại, nói vu vơ – Nếu không làm sao quen được ông thầy ngố không biết dạy học như anh.
Anh nhìn cô mỉm cười, không đáp.
Chẳng bao lâu sau, họ đã đi tới một bãi đất trống bên sông, dòng nước nhỏ hẹp, gần đó có nước đọng, khe nước cũng không còn sạch sẽ như lúc trước, bèo mọc thành từng đám, đúng là một nơi thích hợp để câu cá. Dưới gốc cây cạnh đó có một chiếc ghế xếp, có lẽ là của người đi câu cá lúc trước để lại, tuy hơi rách nát, nhưng miễn cưỡng vẫn dùng được.
Lục Trình Vũ lấy tay ấn xuống cái ghế vẫn còn khá chắc chắn. Anh dịch cái ghế ra gần khe nước, còn mình thì ngồi bệt xuống đất, quăng dây câu ra xa, động tác nhẹ nhàng, dứt khoát, ném đúng vào chính giữa.
Đồ Nhiễm dựa trên ghế nghỉ ngơi, gió hiu hiu vờn qua mặt, bốn bể chỉ vang lên tiếng côn trùng rỉ rả, hết sức dễ chịu.
Cô nhắm mắt nằm ở đó, cứ nghĩ mãi về Lục Trình Vũ, tuy rằng anh đang ở ngay bên cạnh.
Cô nhớ tới những lời anh vừa nói, dường như luôn có những chuyện anh không muốn nói ra, giấu kín tầng tầng lớp lớp trong tim, hôm nay không biết động vào sợi dây thần kinh nào mà lại nói ra với cô.
Cô lại nhớ tới dáng vẻ anh xắn ống quần đứng cười trong làn nước, gương mặt lấp lánh ánh nắng, khóe mắt cong cong, miệng hơi nhếch lên, hàm răng trắng bóng thấp thoáng, cằm trông nhọn hơn mọi ngày, khiến anh bớt cứng rắn đi một chút, đẹp trai hơn một chút. Anh cười rất thân thiết, trông lại hơi uể oải, khiến cô không quen lắm.
Cô nghĩ, con người này rốt cuộc có bao nhiêu khuôn mặt, lúc ở nhà, lúc đi làm, lúc không quan tâm tới cô, không thèm trả lời cô, lúc đăm chiêu suy nghĩ, thậm chí là lúc muốn làm chuyện xấu cưỡng ép dụ dỗ cô… và cả bây giờ, luôn khiến người ta có những cảm giác khác biệt.
Cô cứ ngẩn ngơ, còn anh đã đứng dậy, chống cần câu lên, nâng bổng cả cô lẫn ghế lên bê ra cạnh cái cần câu:
- Trông hộ anh, anh ra đằng trước xem, nếu cái phao từ từ nổi lên hoặc bỗng dưng chìm xuống thì em nhấc thử lên.