Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.
r>Im bặt! Tô Mạt trừng mắt nhìn anh ta, nước mắt như mưa:
- Anh chưa từng yêu em đúng không?
Anh ta quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Cô lại nói:
- Vì một chút cảm giác nhất thời này, ngay cả con anh cũng không cần?
Anh ta hạ giọng nói:
- Đừng ép anh, anh xin em.
Cả đêm Tô Mạt không ngủ, mắt sưng to như một quả hạch đào. Đồng Thụy An lại ngáy khò khò suốt đêm, trời vừa sáng đã bò dậy đi làm. Tô Mạt ra sức kéo anh ta lại không cho đi, anh ta hất tay cô ra, nói cô “bị bệnh”, nói cô là “đồ chanh chua”, đồ chanh chua không biết kiềm chế. Anh ta lạnh lùng nhìn cô, như một người xa lạ đang xem trò vui nơi góc phố.
Tô Mạt cứ lần lữa đẩy lùi thời gian hẹn gặp luật sư, không muốn tự mình liên hệ, mà muốn Đồ Nhiễm chuyển lời thay cô.
Đồ Nhiễm vừa gọi điện xin lỗi Lôi Viễn thì một lúc sau Tô Mạt lại bảo cô, cô ấy đã nghĩ thông suốt rồi, xem xem có thể sắp xếp thời gian tư vấn không. Đồ Nhiễm hiểu nỗi khó xử của cô, đành giúp cô thu xếp thêm một lần nữa.
Những ngày này, Đồ Nhiễm đã bắt đầu nghén, nhưng khá hơn lần trước một chút, chỉ hơi thèm ngủ, khẩu vị giảm một nửa. Tuy không vất vả, mệt mỏi bằng lần trước, nhưng trong lòng cô lại bắt đầu lo lắng, bởi vì thường nghe người ta nói, càng nghén nhiều thì cái thai mới càng khỏe mạnh, nếu nói như vậy thì lần thứ hai này chẳng phải lại càng có nguy cơ bị sảy hơn sao? Một mình cô tới Trung tâm y tế Bà mẹ và Trẻ em ở cạnh nhà mẹ để kiểm tra, bác sĩ nói, trước mắt mọi thứ đều bình thường, vì trước đây cô đã từng sảy thai, nếu có những triệu chứng khác thì mau chóng nhập viên, để xem có cần phải áp dụng các biện pháp bảo vệ thai không.
Những chuyện này, cô không nói với Lục Trình Vũ.
Ngày cuối tuần sắp đến, bà ngoại giục cô đi chợ mua thức ăn, bà đọc thực đơn những thứ cần mua, căn dặn cô phải mua đúng như thế. Chiều thứ Bảy, bà cụ khăng khăng đòi tự mình vào bếp, tất bật hơn nửa ngày trời, bày ra một bàn đầy đồ ăn.
Lúc trời tối Lục Trình Vũ mới tới, dáng vẻ vội vàng, tay xách túi đồ ngọt loại mềm mà bà cụ thích ăn, đầu tiên là chào hỏi bà cụ, sau đó tỏ ý xin lỗi, nói ở khu phòng bệnh có một bệnh nhân nặng mới mổ xong, chưa qua giai đoạn nguy hiểm, chủ yếu phải theo dõi trong tối nay, cho nên lát nữa ăn xong anh phải tới đó để theo dõi.
Bà cụ thở dài nhìn cháu rể:
- Thằng bé này gầy quá, mắt thầm quầng rồi kìa, chắc chắn là không được ăn uống, nghỉ ngơi tử tế đây mà, nào nào nào, mau ngồi xuống đây ăn đi rồi đi làm tiếp.
Lục Trình Vũ thật thà ngồi xuống, liếc mắt nhìn Đồ Nhiễm, đầu tiên là nhìn bụng cô, muốn nói gì đó lại thôi.
Cô mặc kệ, xới cơm đưa cho anh, chỉ nói:
- Anh có phúc thật đấy, bà ngoại bao nhiêu năm rồi không nấu một bữa thịnh soạn như thế này đâu, hôm nay vì anh mà tất bật suốt cả ngày.
Bà cụ cười:
- Có gì đâu, già rồi, cũng phải hoạt động một chút, thấy các con đều ở đây là bà vui rồi.
Lục Trình Vũ vừa gắp thức ăn vừa trò chuyện với bà cụ, thái độ cung kính, thành khẩn, đúng hình tượng thanh niên gương mẫu, quang minh chính phái. Đồ Nhiễm ăn ít, chỉ một lúc đã đặt bát đũa xuống. Lục Trình Vũ nhìn cô nói:
- Ăn thêm đi, anh xới cơm cho em.
Cô đưa tay che bát.
Bà cụ lại nói:
- Đồ Nhiễm, con ăn xong rồi thì xuống quét bếp đi, lau chùi cả cái bếp nữa, già rồi mắt kém, lau dọn không được sạch.
Đồ Nhiễm làm theo lời bà. Thấy cô đi vào trong, bà cụ bèn lục trong túi một hồi rồi rút ra hai cái bọc gói bằng khăn mùi xoa, chậm rãi mở ra, nói với Lục Trình Vũ:
- Đây là bà để lại cho các con, mãi mà không có cơ hội để đưa cho, bây giờ con nhận lấy rồi mang về nhà cất đi. – Bà cụ thở dài. – Trong bằng ấy cháu chắt, bà vẫn thích đứa cháu gái này nhất.
Nhìn hai món đồ trang sức kiểu cổ, Lục Trình Vũ vội từ chối:
- Hay là bà bảo Đồ Nhiễm cầm đi, cháu là đàn ông, không hiểu mấy chuyện này đâu ạ.
Bà cụ cười cười:
- Con cầm hay nó cầm cũng như nhau còn gì. – Bà chỉ vào chiếc khánh màu vàng to bằng nắm tay trẻ con. – Đây là khánh Tường Vân, bằng vàng cổ, sợi dây phía trên làm bằng chín mươi chín viên Diệp Tử Đàn Châu, là thứ bà đeo khi còn trẻ, cái này, cho con của các con.
Lục Trình Vũ sừng sờ, lại thấy bà cụ lấy ra một miếng ngọc trơn bóng trắng như mỡ dê, phía trên khắc hình hai chú chuột con tinh xảo chụm đầu vào nhau như đang nô đùa, lại như đang dựa sát vào nhau, điệu bộ ngây thơ, sống động, hoạt bát. Bà cụ nói:
- Con và Nhiễm Nhiễm đều không phải tuổi chuột, nhưng miếng ngọc này cũng có ý khác, con có biết vị trí của con chuột trong Thiên can địa chi[8'> không?
[8'> Hệ thống đánh số thành chu kỳ được dùng tại các nước có nền văn hóa Á Đông như: Trung Quốc, Việt Nam, Hàn Quốc, Triều Tiên, Nhật Bản và một số quốc gia khác, gồm mười can (Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, canh, Tân, Nhâm, Quý) và mười hai chi (Tý, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi).
Anh đáp:
- Tý ạ.
Bà cụ gật đầu, dùng khăn mùi xoa gói hai món đồ lại, nhét vào tay anh:
- Con cầm lấy, chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng là một chút kỷ niệm của bà già này. Trước đây trong nhà chôn một vò lớn ở tr