Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.

ong sân, sau này đào lên bị người ta cướp mất, chỉ còn lại hai món này. – Bà cụ lại thở dài. – Bà hiểu cháu gái bà, tính tình cứng rắn, quật cường, lại không biết ăn nói, khiến người ta không ưa, nhưng tâm địa nó rất tốt. Hai người cùng chung sống, cái cần thiết chính là tâm địa phải tốt, biết nghĩ, biết nhường nhịn nhau, thì mấy chục năm mới có thể bình yên chịu đựng, tới cuối đời có được một người bạn già tâm ý tương thông, thấu hiểu lẫn nhau. Những ngày này nói dài thì dài, nói ngắn thì ngắn, thời trai trẻ không dài, chỉ sợ già rồi, đến ngày nhắm mắt xuôi tay vẫn còn tiếc nuối. Nếu trước đây nó có chỗ nào không phải với cháu, cháu là đàn ông, có thể bao dung được thì cố gắng bao dung, đừng so đo với nó…
Cửa nhà bếp khép hờ. Đồ Nhiễm ở trong đó lau chùi được một nửa, gần đây tâm trạng cô không ổn định, chuyện chẳng to tát gì cũng muốn khóc, cô đưa mu bàn tay lên dụi mắt, khi ra ngoài phòng khách, nét mặt đã bình thường trở lại.
Thấy bà ngoại và Lục Trình Vũ đã ăn cơm xong, cô bèn rót trà cho họ.
Lục Trình Vũ vừa nghe bà cụ nói chuyện, vừa đưa mắt nhìn theo Đồ Nhiễm, cô lại không nhìn anh lấy một cái, cho tới khi nghe thấy điện thoại của anh rung rì rì trong túi quần.
Điện thoại được chuyển sang chế độ rung.
Anh lấy ra nhìn, tắt đi.
Một lúc sau, thấy không còn sớm nữa, anh đứng dậy cáo từ.
Bà cụ tiễn anh ra tận cửa:
- Lần sau đừng mua gì nữa, đến đây là được rồi, người nhà cả, đừng khách sáo.
Đồ Nhiễm nghe tiếng bước chân anh xa dần, tận tới khi không phân biệt được nữa, cô không kìm được, chạy ra sát cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống lầu, thấy anh đứng bên dải cây xanh, lấy điện thoại ra gọi.
Ánh trăng trong suốt, khiến bóng anh trở nên dài vô tận.
**
Gần hết giờ làm, Lôi Viễn ngồi trong văn phòng chuẩn bị đón tiếp vị khách cuối cùng của ngày hôm nay.
Giờ hẹn đã qua, chưa thấy người đâu, Lôi Viễn đợi đến phát chán, bèn cầm chuột lên vào game chơi mấy ván mạt chược với người ta. Bên ngoài có người khẽ gõ cửa, ba tiếng một, khoảng cách giữa các lần gõ rất đều nhau, như tiếng nhịp tim thấp thỏm, bất an, và cả dáng vẻ dè dặt của người khách chưa từng gặp mặt.
Anh ta ngồi thẳng dậy, lên tiếng mời vào.
Ấn tượng đầu tiên mà Tô Mạt đem tới cho anh ta đại khái cũng khớp với những gì anh ta đã hình dung. Một khuôn mặt không chút sinh khí, đầy vẻ mất mát của người phụ nữ mất chồng, mất tình yêu, nét mặt hiền lành, do dự, quần áo đã được chọn lựa nhưng lại lỗi thời, lại thêm tay chân lóng ngóng không biết làm gì. Anh ta liếc nhanh một cái lên tóc người phụ nữ ấy, sáng nay khi ngủ dậy chắc chắn là cô ta chưa gội đầu, đuôi tóc còn dính thứ gì trăng trắng, hình như đã khô két lại… vết sữa? Đúng rồi, nghe nói cô ta có một đứa con còn bé.
Kiểu phụ nữ như vậy đã hoàn toàn không còn dính dáng gì đến hai từ “tinh tế” nữa, cũng hệt như đám phụ nữ trẻ tuổi, trung tuổi hay già cả đã từng đến tìm luật sư, có điều có người sau khi nói chuyện thì tỏ vẻ nhe nanh múa vuốt hùng hổ dọa người, có người vẫn đầm đìa nước mắt, chán chường, suy sụp.
Cô ta rõ ràng thuộc loại thứ hai.
Tô Mạt rụt rè xin lỗi vì đã đến muộn, Lôi Viễn xua tay, khách sáo mời cô ngồi xuống. Sau đó, anh ta bỗng thở hắt một hơi, khẽ ngả người trên chiếc ghế da, mỉm cười nhìn thẳng vào đối phương một cách thoải mái và hiền hòa. Trước những người phụ nữ không có hứng thú, sẽ lập tức đánh mất tâm trạng căng thẳng và hào hứng, đó là bản năng của rất nhiều đàn ông. Điều này cũng quyết định, cuộc nói chuyện sau đây sẽ vừa trống rỗng vừa vô vị.
Lúc nói chuyện, giọng cô rất nghẹt, ấp a ấp úng, giấu giấu giếm giếm, không đầu không đũa.
Lôi Viễn vừa kiên nhẫn chờ đợi, vừa âm thầm đánh giá: Mặt mũi xinh xắn nhưng lại thiếu tự tin, tính cách mẫn cảm, hướng nội, hơi hâm dở, giỏi nhẫn nhịn, sức đề kháng yếu… Tóm lại, cô ta là một người phụ nữ nhàm chán, tầm thường đến không thể tầm thường hơn.
Cô ta cũng giống như những người ở sát bờ vực đổ vỡ hôn nhân, dễ dàng hoảng loạn, đưa ra những câu hỏi cực kỳ nực cười, ngây ngô.
Cuối cùng Lôi Viễn ân cần lên tiếng:
- Luật sư đúng là bảo vệ bên không có lỗi, nhưng về việc ngoại tình, rất khó để thu thập chứng cứ, trừ khi chồng cô chung sống trái phép với người ta, đồng thời còn sinh con, như thế thì có thể dễ dàng lấy chứng cứ hơn.
Tô Mạt thất thần nhìn anh ta một lát, ngờ vực lắp bắp:
- Nhưng anh ta đúng là ngoại tình à? Tôi… ở đây có bản ghi lịch sử chat qua mạng của họ, cả bảng kê điện thoại nữa. – Cô loạt xoạt rút một xấp giấy trong túi xách ra, Lôi Viễn để ý thấy tay cô hơn run.
Anh ta cầm tập “chứng cứ” liếc mấy cái gọi là, khẽ hắng giọng, kiên nhẫn giải thích:
- Bảng kê giao dịch điện thoại chỉ chỉ ra số máy đối phương, thời gian gọi điện và số phí được tính, còn nội dung cụ thể của cuộc nói chuyện, vì thuộc về quyền riêng tư cá nhân được pháp luật bảo vệ nên không dễ lấy được. Nếu đưa bảng kê giao dịch điện thoại của chồng cô ra trước tòa, cùng lắm chỉ có thể chứng minh được anh ta và số máy kia có mật độ liên lạc dày đặc, chứ không thể chứng minh anh ta và