Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

chế động, bình tĩnh xử lý.
Hôm sau, Lục Trình Vũ tan làm về nhà, vừa vào cửa đã ngửi thấy một mùi kỳ lạ, chất lượng không khí còn tồi tệ hơn cả ở bệnh viện.
Anh vội ra mở cửa, lại phát hiện ra có rất nhiều việc đang đợi trước mắt. Trên bàn trà vất mấy bộ quần áo hoặc bẩn hoặc sạch, chú cá nhỏ không có gì ăn nằm bẹp gí ở đáy chậu thủy tinh, trong bồn rửa bát là bát đĩa mấy ngày dồn lại, thùng rác không ai đổ, cây xanh trong chậu mấy ngày liền không được tưới, lá tường vi ngoài ban công đã héo rũ, quần áo Đồ Nhiễm phơi bên ngoài từ lúc trước đã khô cong, áo phông và áo sơ mi nam giới cùng một màu chưa rút, rút vào lại phải là, thôi vậy.
Thấy việc nhà chồng chất, anh dứt khoát không làm gì hết, đi tắm rồi ăn qua loa mấy thứ mua dưới hàng rong ngoài đường, sau đó gục đầu ngủ vùi. Có lẽ là đã mệt đến rã rời, nhưng lại không sao ngủ nổi. Nghĩ về tình hình bệnh nhân mới mổ hôm qua một lúc, lại nghĩ vẫn còn một bài viết chưa đăng, cuốn sách cùng biên soạn với người ta cũng chưa viết xong, nhiệm vụ nghiên cứu khoa học cấp trên phê duyệt cũng đã sắp xong lịch trình, sáng mai còn phải dẫn sinh viên đi thăm bệnh, bệnh nhân giường số 46 hoàn cảnh khó khăn, phải kê thuốc như thế nào? Ông cụ trong phòng bệnh nặng không biết có qua được cửa tử đêm nay… Càng lúc càng khó ngủ, đúng như câu nói truyền miệng đã lâu trong bệnh viện: Dùng phụ nữ như đàn ông, dùng đàn ông như gia súc. Dậy sớm hơn gà, thức khuya hơn chó, ăn kém cả lợn, làm khổ hơn trâu, nhọc lòng hơn ai hết.
Anh thở dài, nằm trên giường gập bụng và hít đất mấy chục cái, nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo, thể lực lại suy kiệt, vì thế bèn xuống giường định kiếm một quyển sách để đọc.
Trên giá sách, sách của anh chiếm đến tám, chín mươi phần trăm, phần còn lại để dành cho Đồ Nhiễm. Sách của cô cũng không ít, cô mang rải rác từ nhà mẹ về, mỗi lần một ít, trong phòng ngủ không để được nên đành phải đặt thêm một tủ sách đơn giản trong phòng khách, rồi để sách lên trên. Ánh mắt anh lướt qua góc phải phía dưới giá sách, khom người xuống nhìn, hoa cả mắt.
Mấy cuốn sách này chưa phân loại, lộn xộn, tạp nham, anh bỗng nhìn thấy một cuốn Tiếng chim hót trong bụi mận gai, nghĩ lại, hình như Lý Sơ Hạ cũng có cuốn truyện này, khi đó anh cùng cô ôn tập buổi tối, cô không học bài mà say sưa đọc một quyển chim chim gì đó. Anh còn hỏi cô: “Truyện gì thế?”
Lý Sơ Hạ đáp: “Cuốn theo chiều gió của Úc[3'>.”
[3'> Cuốn tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai của nhà văn Úc Colleen McCulough được mệnh danh là Cuốn theo chiều gió của nước Úc.
Anh lại hỏi: “Cuốn theo chiều gió là gì?”
Cô lườm anh: “Sao em lại tìm được một người như anh cơ chứ? Chẳng có tí tiếng nói chung nào cả.” Rồi nghiêng đầu hỏi anh: “Thế anh có biết Vivien Leigh và Clark Gable[4'> không?”
[4'> Hai diễn viên nổi tiếng đóng vai Scarlett và Rhett Buller trong bộ phim cuốn theo chiều gió
Anh lại mù tịt.
Lý Sơ Hạ cười: “Cả đời này trừ sách chuyên ngành ra, anh không đọc quyển tiểu thuyết nào khác hả?”
Anh nghĩ một lúc: “Có đọc Tam quốc và Tiếu ngạo giang hồ.”
Hồi cấp ba say mê hai trò chơi điện tử, một là Tam quốc chí, một là Kim Dung quần hiệp truyền, nhất thời cao hứng, bèn tìm đọc mấy quyển tiểu thuyết có liên quan.
Lý Sơ Hạ hỏi: “Anh thích tiểu sư muộn hay thích Nhậm Doanh Doanh[5'>?”
[5'> Tiểu sư muội (tức Nhạc Linh San) và Nhậm Doanh Doanh là hai nhân vật nữ trong tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ của nhà văn Kim Dung.
Anh thẳng thắn trả lời: “Doanh Doanh”.
Cô chu mỏ phản bác: “Nhưng Lệnh Hồ Xung thích tiểu sư muội, dù Nhậm đại tiểu thư đối xử tốt với chàng đến thế nào đi chăng nữa, chàng cũng không thể quên được mối tình đầu. Nhân vật Nhậm Doanh Doanh này là do Kim Dung tưởng tượng ra, nếu không có cô ấy, cuốn tiểu thuyết này sẽ càng hiện thực hơn. Sau đó để khiến cho sự tưởng tượng của mình được trọn vẹn, Kim Dung đành phải nhẫn tâm để cho Nhạc Linh San chết đi. Cho nên, người anh thích là một người giả, là một nhân vật sẽ vĩnh viễn không bao giờ tồn tại trong cuộc sống.”
Anh chẳng chút hào hứng với đề tài này, nhưng miệng vẫn nói; “Thế thì anh thích tiểu sư muôi là được chứ gì.”
Lý Sơ Hạ cười phì một cái, lắc tay anh nũng nịu: “Đi thôi, em muốn đi xem Loạn thế giai nhân.”
Họ đi tới rạp chiếu phim nhỏ cạnh trường, không xem được Loạn thế giai nhân, mà đang chiếu Titanic.
Lục Trình Vũ chưa xem bộ phim này, còn Lý Sơ Hạ lại xem không biết bao nhiêu lần rồi. Họ mua vé vào trong, mới ngồi được một lúc, vì một chuyện cỏn con mà họ lại cãi nhau, cãi nhau từ đầu tới cuối, cuối cùng không ai thèm để ý đến ai, trong tiếng nhạc da diết hùng hồn, Lý Sơ Hạ cúi đầu nức nở. Cho nên bộ phim đó, Lục Trình Vũ vẫn chẳng xem được gì, ấn tượng chỉ dừng lại ở dáng người cô gái rất đẹp, còn gã kia là một tay bạch diện thư sinh, sau đó là hết, còn có viên ngọc to ơi là to, vứt đi thật tiếc.
Ngón tay anh lướt trên quyển sách, nhưng không cầm lên. Ánh mắt anh dừng lại trên một quyển sách khác, trong đó kẹp một cái đánh dấu sách, trang giấy không cũ không mới, hình như là cuốn sách m