Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.
chủ nhân số máy đó có quan hệ tình cảm. Nhật ký trò chuyện trên mạng cùng lắm chỉ chứng minh được anh ta có ngoại tình, nhưng đối với những hành vi không thuộc phạm vi trùng hôn hay sống chung trái phép dài ngày thì pháp luật không có quy định cụ thể khi ly hôn được chia bao nhiêu tài sản…
Còn chưa dứt lời, anh ta đã thấy nước mắt giàn giụa trên đôi mắt đỏ hoe của người khách.
Tô Mạt vội cúi gằm xuống, lục tìm khăn giấy trong túi xách.
Lôi Viễn nhìn nhiều thành quen, khẽ đẩy một hộp giấy ăn trên mặt bàn làm việc rộng lớn sang. Cô do dự vài giây, rút ra một tờ lau nước mắt rồi nghẹn ngào:
- Cám ơn… xin lỗi…
Lôi Viễn thấy mặt cô ta xám ngoét, không còn chút máu, mặc cho cô lau thế nào, nước mắt vẫn như chuỗi ngọc đứt rơi lã chã, bất giác anh ta hơi bối rối.
Rất lâu sau, Tô Mạt định nói gì đó, nhưng mãi chẳng nên lời, giọng nói có phần thút thít, khó lòng kìm nén.
Lôi Viễn vội nói:
- Không sao, nếu cô còn chưa nghĩ ra, hôm khác chúng ta nói chuyện tiếp.
Tô Mạt khẽ gật đầu, khó khăn lắm mới nói rõ được hai từ “cảm ơn”, liền quáng quàng nhào ra khỏi cửa. Khi cô xoay người, chiếc túi va vào tách trà trên bàn, tức thì mùi trà lừng lên, nước nóng chảy tràn. Tô Mạt giật mình đứng đực ra, Lôi Viễn vội nói:
- Không sao đâu, để tôi, cô cứ tự nhiên.
Cô thoáng định thần lại, nhớ ra phải hẹn thời gian cho lần sau, bèn lúng túng nói:
- Lần sau, để bạn tôi liên lạc với anh, hay là…
Lôi Viễn thầm thở dài:
- Cô có số điện thoại của tôi rồi phải không, có thể gọi thẳng cho tôi, chúng ta hẹn sau. Hôm nay cũng không còn sớm nữa, tạm thời cứ thế đã.
Tiễn khách ra khỏi cửa xong, anh ta lau qua loa chỗ nước đổ trên mặt bàn, cởi cúc áo cổ, ngả người trên ghế một lúc, chơi một ván mạt chược rồi mới chậm rãi tắt máy tính, tan sở về nhà.
Ở bên này, Đồ Nhiễm không liên lạc được với Tô Mạt, bèn gọi điện cho Lôi Viễn. Lôi Viễn nói:
- Đúng, hôm nay cô ấy đã đến, nhưng trông tinh thần của bạn chị thì vụ này hơn 50% là không ly hôn được, chi bằng chị khuyên cô ấy đừng phí công làm gì.
Đồ Nhiễm đặt điện thoại xuống, nằm trên giường đọc sách một lát, trong nhà yên ắng, bà ngoại đã đi nằm nghỉ.
Hôm nay, Lục Trình Vũ không liên lạc với cô, có lẽ vì hôm đó đã cho anh uống một viên định tâm hoàn, biết đứa bé tạm thời vô sự, nên cũng không cần thiết phải liên lạc quá nhiều.
Cô gấp sách lại, tắt đèn bàn đi, trong bóng tối chỉ nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Đêm nay cô mơ thấy rất nhiều giấc mơ kỳ dị cổ quái, buổi sáng tỉnh dậy, đều là những mảnh ghép rời rạc, lộn xộn, chớp nhoáng, tựa như một tấm gương bị người ta dùng sức đập vỡ.
Đồng hồ sinh học của cô luôn chuẩn xác, bình thường đi làm đúng bảy giờ là tỉnh, bây giờ ở gần công ty hơn, có thể ngủ nướng thêm một chút. Cô lại chợp mắt một chút, rồi bỗng tỉnh dậy, dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Im ắng như tờ.
Cô cảm thấy hơi buồn cười, bình thường vào giờ này, bà ngoại đã dậy sớm, ra ngoài ban công, vung tay đá chân từ lâu, bây giờ nắng mai rực rỡ, sao bà lại lười thế, chẳng lẽ bà ngủ say quá?
Cô trở dậy đánh răng rửa mặt, thấy cửa phòng bà không đóng, thầm đoán có lẽ tối qua bà cụ ngủ không ngon nên cũng không vào xem, cố tình nhẹ chân nhẹ tay. Xong xuôi cô đi thẳng ra ngoài mua một ít miến và bánh rán, hai món này bà ngoại rất thích ăn.
Hôm qua bà ngoại bảo cô mua mấy loại thuốc bà hay uống và món bánh xốp Long Tu mà bà thích nhất, tâm trạng cô đang rối bời, lại lười nên không đi mua, định hôm nay đi làm về sẽ mua sau, ai dè bà cụ lại có phần không vui.
Bà cụ rất ít khi như thế này, từ trước tới nay bà luôn khoan dung, hiền hậu với con cháu, hôm nay lại như trẻ con. Lúc đó trời đã tối, hàng rong, hiệu thuốc đều đã đóng cửa, cô chơi liền mấy ván thượng đại nhân[9'> với bà mới dỗ cho bà vui lên được một chút.
[1'> Một loại bài của người Trung Quốc
Cô mang đồ ăn sáng về nhà, thấy bà cụ vẫn chưa dậy thì lấy làm lạ, không kịp đặt đồ ăn xuống mà xách thẳng vào phòng bà. Cô đẩy cửa ra nhìn, bà cụ đang nằm nghiêng trên giường say ngủ, mặt hướng ra ngoài.
Đồ Nhiễm cười:
- Bà ngoại, sao hôm nay bà ngủ nướng thế, cháu phải đi làm đây.
Nói đoạn, cô đặt đồ ăn sáng lên chiếc tủ đầu giường, khẽ lay bà.
Bà cụ không nhúc nhích.
Cô thầm nghĩ, sao lại ngủ say thế này?
Cô lại bước tới gọi bà, lay nhẹ. Tim cô thót lại, sau đó đập dồn dập, cô chầm chậm đưa ngón tay ra kiểm tra hơi thở của bà cụ.
Chân cô bủn rủn, ngồi đờ đẫn trên sàn, trừng trừng nhìn bà cụ đang nằm yên trên giường, rất lâu sau không hoàn hồn lại được.
Cô vừa khóc vừa gọi điện cho bà Vương Vĩ Lệ, bà Vương Vĩ Lệ bàng hoàng rồi òa khóc trong điện thoại. Bà cuống quýt gọi “Mẹ ơi”, vừa gọi vừa khóc nấc lên:
- Mẹ cố tình gây khó dễ cho con phải không, mẹ đang trách con đúng không, bình thường con đối xử với mẹ như vậy, hôm nay mẹ lại ra đi thanh thản như thế, không liên lụy đến con, không phiền hà đến con, mẹ đang ghi thù với con, chết rồi cũng không muốn con được trọn đạo hiếu, muốn nửa đời còn lại con sống không yên ổn…
Đồ Nhiễm vố