Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2224 lượt.
tới trước mặt.
- Từ lâu đã nghe người trong công ty nói chồng chị rất đẹp trai, đúng là đẹp thật, soái ca[11'>!. – Cậu ta vừa nói vừa đứng dậy, đưa tay phủi bụi đất trên quần. – Em phải đi thôi.
[11'> Tiếng lóng của giới thanh niên Trung Quốc, chỉ người đàn ông đẹp trai.
Hai người đàn ông gật đầu với nhau, coi như chào hỏi.
Vẻ mặt Lục Trình Vũ không vui, đợi Lý Đồ đi rồi, anh mới nói với Đồ Nhiễm:
- Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao em không nói với anh một tiếng?
**
Người ta tốt nhất không nên mang theo cảm xúc khi hành xử, cứ mãi chìm đắm trong xúc cảm, hành động khó tránh khỏi thiên lệch, người khác sẽ chê cười. Một khi đã thoát ra khỏi vòng xoáy của cảm xúc, ngoảnh đầu nhìn lại, cũng sẽ tự chê cười chính bản thân mình.
Còn chưa bước qua ngưỡng cửa tâm lý tiêu cực, Đồ Nhiễm đã cảm thấy bản thân mình thật nực cười.
Lục Trình Vũ mày rậm mắt sâu, lúc nghiêm mặt lại, ánh mắt càng tỏ ra sắc bén, có cảm giác uy hiếp người khác. Người bị anh nhìn chăm chăm lập tức cảm thấy mình như thể một chứng bệnh nan y, ngay giây phút tiếp theo sẽ bị anh vung dao giải quyết gọn ghẽ.
Thế nhưng bên khí thế thua kém rõ rệt lại quyết tâm không cam lòng, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh:
- Nói cho anh thì sao, có bao giờ anh để tâm đến chuyện của em?
Anh hỏi ngược lại:
- Chuyện của em? Chuyện lớn, chuyện nhỏ em không phân biệt được à?
Cô nói:
- Với anh chuyện gì là chuyện nhỏ? Nếu không phải hai, ba ngày anh chẳng thèm gọi một cú điện thoại thì sao phải đến giờ này mới biết tin? Chuyện nhỏ anh cảm thấy vớ vẩn, có lúc cũng sẽ để lỡ chuyện lớn.
Anh cúi xuống nhìn cô, như không thèm tranh cãi với cô, một lúc sau mới nói:
- Em nói anh không gọi điện cho em, vừa rồi anh tan làm gọi điện cho em, cậu mợ em nghe máy, nếu không thì anh thật sự không biết. Đồ Nhiễm, lúc này rồi mà em còn làm mình làm mẩy cái gì?
Cô cũng cảm thấy chán chường:
- Mấy hôm nay rất mệt mỏi, tâm trạng em không được tốt, không muốn cãi vã với anh, nếu có chỗ nào không đúng, mong anh lượng thứ. Có những chuyện, em cũng không muốn dằn vặt nhiều, hỏi nhiều rồi, kiệt sức rồi, sau này anh thích làm thế nào thì làm, thích gọi điện hay không, thích gọi cho ai em cũng không quan tâm, cũng không cần phải vì một đứa trẻ mà làm khó bản thân mình. Khó chịu một lần là đủ rồi, em không muốn miễn cưỡng anh lần thứ hai, em tự đâm đầu vào, em tự chịu.
Lục Trình Vũ cáu:
- Anh cũng không muốn cãi nhau với em, nhưng em càng nói càng vô lý, có thể đừng suy nghĩ vấn đề theo hướng suy diễn như thế hay không, anh chỉ hỏi em tại sao không nói cho anh biết chuyện bà ngoại mất, sao em lại kéo cả con vào?
Cô nói:
- Được, em không đôi co với anh nữa, nhưng trên người anh toàn mùi bệnh viện, em ngửi là thấy khó chịu, em cũng không muốn nhìn thấy anh, anh về đi.
Anh nói:
- Ngày nào anh cũng có mùi này, đâu phải lần đầu tiên em ngửi thấy.
- Bây giờ em rất mẫn cảm, ngửi thấy là muốn nôn… – Cô đang nói, lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại của người phía sau vang lên như sấm dậy.
Anh không nghe, ấn ngắt luôn.
Cô bất giác cười:
- Sao không nghe điện thoại?
Anh nhìn cô:
- Vì không muốn nghe.
Cô nói:
- Hay là vì em đang ở đây?
Anh không đáp, rõ ràng là đang suy nghĩ, chau mày nhìn cô.
Cô lại nói:
- Giữa chúng ta không có nền tảng tình cảm, xảy ra chuyện gì cũng là hết sức bình thường. Chẳng có gì là không dám nói cho người khác biết cả.
Anh hỏi cô:
- Em cho rằng đã xảy ra chuyện gì?
Cô lại nói:
- Con người anh luôn như vậy, người ta hỏi cái gì, từ trước tới giờ anh chưa bao giờ trả lời vào thẳng vấn đề, em với anh là vợ chồng, hay là đang chơi trò vô gian đạo[12'> đây? Anh không cảm thấy chúng ta cứ như vậy rất hoang đường hay sao?
[12'> Vô Gian Đạo chỉ tầng thứ tám của địa ngục, cũng là tên bộ phim nổi tiếng của Hồng Kông sản xuất năm 2002, nói về hoạt động nằm vùng của cảnh sát và xã hội đen. Chơi trò vô gian đạo là tiếng lóng chỉ việc người này tưởng mình lừa được người kia, nhưng thực chất cũng bị người kia lừa.
Anh nhìn cô:
- Em định nói gì?
Cô hỏi:
- Dù cho án đặt ngang mày, cuối cùng vẫn thấy lòng này băn khoăn[13'>, đúng không?
[13'> Nguyên văn: “Túng nhiên thị tề mi cử án, đáo để ư nan bình”. Đây là hai câu thơ trong bài “Chung thân ngộ” (Lỡ nhau suốt đời) trong tác phẩm Hồng Lâu Mộng. sau khi Bảo Thoa và Bảo Ngọc kết hôn, dù Bảo Thoa luôn cố gắng làm tròn vai trò người vợ, nhưng trong lòng Bảo Ngọc vẫn chỉ có hình bóng của Lâm Đại Ngọc.
Anh hừ nhẹ:
- Đừng giở chữ nghĩa ra với anh, anh không hiểu.
Đồ Nhiễm thầm thở dài, nghĩ một lúc lâu, cuối cùng mới lên tiếng:
- Cho dù giữa chúng ta tồn tại rất nhiều vấn đề, cho dù khởi đầu không tốt, em cũng hy vọng có một kết cục tốt đẹp… – Cô nghiêm túc nhìn anh. – Nhưng em không muốn anh phải miễn cưỡng với em.
Anh nhìn sang phía khác, rất lâu không lên tiếng. Trái tim Đồ Nhiễm chìm xuống rất sâu, cô nói nhỏ:
- Anh cứ miễn cưỡng bản thân như thế, không thấy khó chịu sao? Anh định cứ sống thế này cả đời sa