Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.

n còn đang trong năm học nên chưa đi được. Vương Bác Siêu và Phương Di Vi không từ chối, sáng hôm sau một nhà ba người liền xuất phát. Thành cổ cách nhà họ chỉ chừng một giờ ngồi xe. Dọc đường đi, Vương Y Bối rất vui vẻ. Thấy bố mẹ vẫn tình cảm, vẫn yêu chiều mình như xưa, tâm trạng cô tốt lên trông thấy.
: index.php
Vương Y Bối nhận được điện thoại của Trần Tử Hàn đã là mấy ngày sau. Nằm trên giường nghe giọng nói của anh truyền qua điện thoại, cô chợt có cảm giác không chân thực. Câu đầu tiên, Trần Tử Hàn hỏi lý do vì sao cô về nhà mà không nói với anh một tiếng. Thái độ của Vương Y Bối không được tốt lắm. Vì sao phải nói với anh? Anh lúc nào cũng bận rộn như vậy, cô biết ý không làm phiền tới anh, chẳng phải như thế mới là một người bạn gái tốt hay sao? Chỉ vì chuyện vặt vãnh này mà hai người lại cãi nhau.
Vương Y Bối nằm trên giường, mắt nhìn chằm chằm trần nhà, chẳng hiểu sao lại cảm thấy thương cảm.
Cô vứt điện thoại một chỗ, cố tình không để ý tới một phần cũng là vì muốn anh khi không liên lạc được sẽ lo lắng cho cô, sẽ chạy tới tìm cô. Cuối cùng, cô nhận ra mình đã đánh giá quá cao bản thân. Cô cười chua chát.
Năm cũ của Vương Y Bối không lấy gì làm vui vẻ, Tết đến, cô liền cùng với bố mẹ đi thăm bạn bè, người thân. Họ hàng ai gặp cô cũng đều hỏi một câu: “Đã học năm ba rồi, dự định tốt nghiệp làm gì chưa?” khiến cô vô cùng sầu não. Lẽ nào suy nghĩ của cô rất ích kỷ ư? Cô căn bản chưa bao giờ cân nhắc tới công việc sau này của mình là gì, cô chỉ muốn quãng thời gian cuối cùng ở đại học sẽ chơi bời cho thỏa thích, không phải nghĩ những chuyện đau đầu. Vì cô biết, một khi đã ra ngoài xã hội sinh tồn thì nửa đời còn lại sẽ phải tuân theo công thức sớm đi tối về nhàm chán. Nếu đã định sẵn hơn nửa cuộc đời sau trôi qua như vậy, hà tất phải ép bản thân chui vào nó sớm? Cách nghĩ này xuất hiện từ khi cô bắt đầu học đại học. Lúc biết mình đỗ, cô cũng không đến trường xem ngôi trường mình sẽ theo học hình dạng ra làm sao, đằng nào rồi cũng ở đó mấy năm thì cần gì phải tìm hiểu trước?
Bố mẹ đều không thúc ép cô, chuyện công việc sau này rồi bàn.
Cô và Trần Tử Hàn vẫn liên lạc qua điện thoại, chỉ là không còn hay khắc khẩu nữa, mà là chuyện ai người ấy nói, đối phương nói gì cũng không để tâm, đến lúc tắt điện thoại rồi cũng chẳng còn nhớ.
Những năm trước, về nghỉ Tết, kiểu gì hai người cũng tìm cớ ra khỏi nhà, lén lút tới gặp nhau một hai, lần. Anh thường đưa cô về trường cấp ba chơi, hai người ngồi trong sân trường nhớ lại những kỷ niệm vui vẻ đã qua.
Tết năm nay, hai người không gặp nhau. Cô không đòi hỏi, anh cũng làm như không có chuyện gì.
Thực ra kỳ nghỉ của Trần Tử Hàn rất ngắn, ở nhà được vài ngày rồi đi thăm họ hàng, căn bản không dư ra được ngày nào đã phải vội vàng về công ty. Bố mẹ thấy anh vất vả như vậy vừa hài lòng, vừa xót con, dặn dò anh đủ thứ trước khi anh đi.
Vương Y Bối lúc rảnh rỗi tìm mấy bộ phim ngồi xem, vừa xem vừa cười vui vẻ, dường như muốn dùng tiếng cười ấy để khiến bản thân tin tưởng mình thật sự sống rất tốt.






Khi tình yêu vào ngõ cụt
Yêu thì ngọt ngào, thất tình thì đắng cay. Có người thắc mắc, vì sao tình yêu lại vô duyên vô cớ mất đi, vì sao nói chia tay là chia tay ngay được? Thế nhưng chẳng ai hỏi, vì sao lúc đầu hai người lại yêu nhau? Nếu có thể trả lời được câu sau, thì nhất định cũng sẽ trả lời được câu trước. Tôi thà rằng tin là vô duyên vô cớ, chứ cũng không chịu tin là vì chán, vì ghét, mà cuối cùng chia tay.
Bắt đầu học kỳ mới, Vương Y Bối một mình lên xe khách về trường, bố mẹ định đưa cô đi nhưng cô không cho. Cô ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, thỉnh thoảng ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài, không rõ tâm trạng thế nào.
Đầu xuân vẫn chưa tới, gió đông vẫn lưu luyến chưa đi, khắp nơi gió lạnh ù ù thổi. Vương Y Bối một mình xách hành lý về trường, về tới phòng ký túc lại một mình chậm chạp thu dọn giường chiếu. Xong xuôi, cô mới ra ngoài mua thêm mấy vật phẩm cần thiết, tiện thể đi ăn cơm.
Lúc quay lại ký túc, cô lấy di động ra, muốn gọi điện cho Trần Tử Hàn nhưng lại không biết nói gì, thông báo cô đã về trường ư, hay là nói cô nhớ anh?
Cả nhóm bật cười, Uông Thiển Ngữ nói tiếp: “Đại gia đừng có quên đấy nhé!”.
Mọi người đùa càng lúc càng quá đà, Vương Y Bối vui vẻ nói chuyện một lúc thì đứng dậy đi toilet, lúc trở về, vô tình nhìn sang một hướng khác liền trông thấy bóng dáng đã lâu không gặp, sắc mặt cô lập tức biến đổi. Trần Tử Hàn đang ngồi với một đám người, mặt mày rạng rỡ. Anh mặc bộ comple vừa vặn làm tôn lên dáng người nổi bật. Không biết có phải do ảo giác hay không, Vương Y Bối chợt cảm thấy anh như tiêu điểm giữa đám đông, khuôn mặt khôi ngôi, nói năng chậm rãi đầy tự tin, động tác nâng ly rượu cũng đầy khí chất, dường như đã luyện tập rất nh