Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.
iều lần.
Anh như vậy, thật sự khiến cô có cảm giác vô cùng xa lạ…
Cô lạnh lùng nhìn anh, còn chưa kịp quay đi thì chợt phát hiện ra người con gái ngồi bên cạnh anh. Đôi mắt cô kinh ngạc mở to.
Hướng Thần!
Cho dù cô ta mặc đồ công sở, không còn dáng dấp của nữ sinh nhưng Vương Y Bối vẫn có thể nhận ra đó là người đã từng xung đột với mình hồi cấp ba. Sắc mặt cô sa sầm, hàm răng bặm chặt vào môi.
Anh bận? Bận những gì? Tới nơi này bận rộn? Cùng với Hướng Thần?
Cô thật sự không kiềm chế được. Chẳng kịp suy nghĩ, cô đi thẳng tới phía anh nhưng đi được nửa đường chợt thấy mình ngốc nghếch, đến đó rồi nói gì đây? Khiến anh khó xử thì cô được gì? Huống hồ bạn học của cô cũng đang ở đây, ầm ĩ trước mặt họ thì cũng tốt đẹp gì.
Nghĩ vậy, Vương Y Bối lại quay về chỗ các bạn, cũng may mà quán bar này đủ rộng, chỗ cô cách chỗ Trần Tử Hàn ngồi rất xa. Từ lúc quay về bàn, cô cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà chơi đùa nữa, Uông Thiển Ngữ thấy lạ, hỏi cô nhưng cô chỉ nói do uống rượu nên trong người khó chịu.
Mọi người ăn uống tới khuya mới tàn cuộc. Vương Y Bối nói với Uông Thiển Ngữ rằng mình đột nhiên nhớ Trần Tử Hàn, muốn tới nhà anh. Uông Thiển Ngữ không nghi ngờ gì gật đầu, rồi cùng mọi người về trước.
Vương Y Bối bắt taxi tới căn hộ của Trần Tử Hàn. Vốn dĩ lúc đầu không có dự định tới đây nên không mang theo chìa khóa, hiện tại cô chỉ có thể đứng bên ngoài mà chờ.
Cô đi lên cầu thang, ngồi trước cửa căn hộ. Trong lòng cô không dám chắc đêm nay anh sẽ về nhà, giống như cô không biết hằng ngày liệu anh có về nhà hay không. Lúc này cô mới phát hiện ra, đã lâu mình chưa tới đây.
Bầu trời đen kịt, xung quanh im ắng không một tiếng động, Vương Y Bối chỉ nghe thấy nhịp thở của chính mình. Kỳ lạ là, cô không hề thấy sợ hãi.
Cô yên lặng vùi đầu xuống đầu gối, nghĩ tới những chuyện đã trôi qua rất lâu. Cô và Trần Tử Hàn, nếu như nhất định phải nói rõ ở bên nhau từ khi nào thì có lẽ chính là cái đêm hai người ngồi ở cầu thang đó. Năm đó, ông nội vừa qua đời, cô chạy tới quán nét rồi gặp chuyện không may, sau đó cùng anh chạy trốn. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng giờ nhớ lại cô vẫn cảm thấy đó là một câu chuyện cổ tích, anh như chàng hoàng tử tới cứu vớt cô trong khoảnh khắc cô sắp rơi xuống vực sâu.
Vương Y Bối hồi tưởng lan man, mãi tới lúc trong đầu xuất hiện hình ảnh của Hướng Thần, dòng ký ức của cô chợt ngừng lại, giống như vừa gặp phải con quái thú trong cơn ác mộng. Vương Y Bối không khỏi so sánh Hướng Thần trước kia với Hướng Thần hiện tại. Ngày ấy, tình cảm của Hướng Thần dành cho Trần Tử Hàn biểu hiện rất rõ ràng, còn bây giờ thì sao? Có phải cô ấy vẫn còn ôm mộng với anh không?
Lẽ nào Hướng Thần và Trần Tử Hàn là ngẫu nhiên gặp mặt? Đâu có chuyện tình cờ như vậy, dù có cũng là do con người cố tình tạo ra mà thôi.
Toàn thân Vương Y Bối chợt lạnh toát, tựa như nhiệt độ xunh quanh đột ngột hạ thấp. Cô nhớ tới những điều một chị khoá trên từng nói, nghĩ đến những điều Đường Yến nói, nghĩ đến cảnh tưởng cô vừa bắt gặp. Trần Tử Hàn liên tục nói bận việc, thậm chí sự kiên nhẫn với cô cũng dần dẫn cạn kiệt, liệu có phải anh đã thay lòng đổi dạ rồi hay không?
Mọi người đều nói đàn ông thay lòng đổi dạ là chuyện bình thường, thậm chí còn chân đạp hai thuyền, Vương Y Bối nghĩ mà hoảng sợ.
Huống hồ, nếu Hướng Thần qua nhiều năm rồi vẫn còn yêu Trần Tử Hàn, thì nhất định tình cảm dành cho anh rất sâu nặng, nhất định ở trước mặt anh, cô ấy sẽ tỏ ra dịu dàng, lương thiện, thấu hiểu con người anh. Còn cô thì sao? Lúc này, cô với Trần Tử Hàn chỉ có khắc khẩu, cãi vã, chẳng phải càng làm nổi bật hình ảnh tốt đẹp của Hướng Thần ư? Tình cảm của cô với Trần Tử Hàn càng ngày càng nhạt, liệu có đồng nghĩa với việc mối quan hệ giữa anh và Hướng Thần…
Vương Y Bối không dám tiếp tục tưởng tượng nữa! Cô cảm thấy lạnh, rất lạnh, dường như cơ thể cô một chút nhiệt độ cũng không còn.
Quá mãi mê suy nghĩ, Vương Y Bối không để ý tiếng bước chân tới gần, mãi đến lúc ánh đèn sáng lên, cô mới giật mình đưa tay lên che mắt theo phản xạ.
“Sao em lại ngồi ngoài này?” Trần Tử Hàn cau mày.
Vương Y Bối hạ tay xuống, sững sờ nhìn anh mấy giây: “Em quên chìa khoá”.
Cứ tưởng anh sẽ đỡ cô đứng lên, không ngờ anh trực tiếp cầm chìa khoá đi tới mở cửa, cô cắn răng xoa hai chân đứng dậy. Lúc cửa phòng mở ra, cô nghe thấy giọng nói chỉ trích của an